01:46 ICT Thứ bảy, 23/09/2017
Chào mừng các bạn đến với website Trường THCS Lý Tự Trong - TP Tam Kỳ - Quảng Nam
Rss Feed

Menu website

Tổ chuyên môn

LINK "TRƯỜNG HỌC KẾT NỐI"











 







 



BIỂN ĐÔNG

2017 Trung Quốc sẽ vũ trang toàn diện đảo nhân tạo phi pháp ở Trường Sa

2017 Trung Quốc sẽ vũ trang toàn diện đảo nhân tạo phi pháp ở Trường Sa

Ts Trần Công Trục: Chuyện 'đi đêm' trên Biển Đông

Ts Trần Công Trục: Chuyện "đi đêm" trên Biển Đông

Chiến lược mới của Mỹ ở Biển Đông có gì đáng lưu ý?

Chiến lược mới của Mỹ ở Biển Đông có gì đáng lưu ý?

Kinh tế Trung Quốc sụp đổ sẽ cứu cả Biển Đông

"Kinh tế Trung Quốc sụp đổ sẽ cứu cả Biển Đông"



 

ho hat bai choi1

gt

 


Liên kết


 


Liên kết










 

TẠP CHÍ VĂN NGHỆ

LIÊN KẾT

                                                                    




Khai giảng năm học 2017-2018


Hình ảnh ngày tựu trường


                                                

TRANG VĂN NGHỆ PHỤ HUYNH

Đăng lúc: Thứ bảy - 09/11/2013 14:25 - Người đăng bài viết: quantri
TRANG VĂN NGHỆ PHỤ HUYNH

TRANG VĂN NGHỆ PHỤ HUYNH

BÀI CỦA PHỤ HUYNH
Hàng cây ca lp
Truyn ngn ngn
Một buổi sinh hoạt lớp, thầy chủ nhiệm gợi ý: “Hay là lớp mình đăng ký xin trồng cây tạo bóng mát, coi như là công trình kỷ niệm của lớp với trường”. Cả lớp vỗ tay rần rần rồi giao ước: Cây của ai người ấy tự lo chăm sóc, sống thì được cộng điểm thi đua, chết thì phải tự trồng lại để... cũng được điểm thi đua. Lớp có ba mươi hai học sinh nhưng có tới ba mươi ba cây được trồng, vì trong đó có một cây của thầy chủ nhiệm. 
Hai mươi lăm năm sau, các thế hệ giáo viên, học sinh được dịp sum vầy trong buổi lễ đón nhận huân chương lao động của trường. Lớp ba mươi hai người đều có mặt. Riêng thầy chủ nhiệm đã chuyển về dạy ở một tỉnh xa cách đây vài năm, vì bận chuyện gia đình nên không về được, thay cho sự có mặt là cái điện hoa gửi trường và một lá thư gửi học trò. 
Cả lớp kéo nhau ra hàng cây mình trồng năm nào, giờ đã cao lớn, xanh tốt để ôn kỷ niệm và mở thư thầy ra đọc. Thư chỉ có một dòng: “Chúc các em có một ngày vui trọn vẹn cùng thầy cô, bè bạn và trường xưa!”. Kèm theo đó là một tờ giấy A4 vẽ sơ đồ vườn cây, được chú thích chi tiết bằng họ tên của từng đứa học trò đã trồng và chăm sóc mỗi gốc cây. Chiếu theo sơ đồ của thầy, từng đứa tự tìm đến đúng gốc cây do mình trồng ngày trước, ngắm nghía, tần ngần.
Không ai kịp để ý và không ai kịp nhớ ra, ở rìa ngoài cùng vườn cây có một cây tùng bản địa gầy guộc nhưng rắn rỏi, cây thứ ba mươi ba, đang đứng một mình vi vu cùng gió...
 PHỤ HUYNH EM PHAN CHÍ BẢO
 LỚP MỚI
 Cũng là mấy người bạn ấy
Xa nhau trọn một mùa  hè
Bây giờ vào mùa khai giảng
Gọi là lớp mới lạ ghê
 
Cũng cái anh chàng Tiến cận
Học giỏi môn Toán một cây
Cũng là nhỏ Ly lớp phó
Tính tình như là con trai
 
Phòng học cũng đâu có khác
Mỗi bàn vẫn hai đứa ngồi
Đứa ngoan kèm bên đứa nghịch
Để “giúp nhau tiến” đấy thôi
 
Mới chăng là trên góc bảng
Cái chữ lớp Tám không còn
Thầy giáo già và lạ hoắc
Gọi học trò rằng” “Các con…”.
 
LỤC BÁT MÙA THU
 Mùa thu xuống phố ngẩn ngơ
Hoa vàng mấy khóm bất ngờ bừng hương 
Em nô nức buổi tựu trường 
Tôi thầm lặng đứng bên đường trông theo
Lá thu một chiếc bay vèo 
Lòng tôi chợt cũng vàng theo với mùa 
Hình như trời thỏ thẻ mưa 
Hình như em cũng với vừa tròn trăng
Dằn lòng thôi chẳng đa mang 
Mà sao tôi vẫn cứ bàng hoàng mơ 
Vườn khuya nở một đóa chờ 
Mùi hương huyễn hoặc đến ngơ ngác hồn
 
CÂY BÚT MỰC
  
Uống no một bụng mực
Bút theo bé đến trường
Bút cùng trang vở mới
Chép lời cô yêu thương
 
Một hôm bút bị ốm
Chẳng uống giọt mực nào
Mẹ bảo: bút viêm họng
Như thế là rất đau
 
Mẹ làm cô bác sĩ
Loay hoay suốt một giờ
Chữa cho bút hết ốm
Lại uống mực thật no
 
Thế là bút đến lớp
Ghi những lời thầy cô.
 PHỤ HUYNH EM PHAN CHÍ BẢO
 
NGƯỜI  ĐƯA ĐÒ
Sau hơn 20 năm tôi mới có dịp trở lại trường cũ trong một lần đưa con gái đến trường học buổi học đầu tiên. Ngôi trường mang tên anh hùng Lý Tự Trọng mà một thời chúng tôi rất tự hào khi được học dưới mái trường này. Mọi thứ không thay đổi nhiều, sân trường vẫn rợp bóng cây, và những chiếc ghế đá vẫn ở đó, trầm mặc và nhẫn nhịn. Tiếng giảng đều đều của các thầy cô trên lớp và ánh mắt ngây thơ của đám trẻ học trò khiến tôi nhớ lại những kỷ niệm thời cắp sách đến trường.
Đã 23 năm trôi qua với bao thế hệ học trò đến và đi khỏi ngôi trường này, nhưng hình bóng cô thầy  mỗi ngày lên lớp thì vẫn vậy. Những kỷ niệm khi còn đang học phổ thông lại tràn về, tôi còn nhớ rõ hình bóng từng cô thầy  trên bục giảng năm xưa. Bụi phấn rơi rơi theo từng dòng cô thầy viết, rơi vào cả tâm hồn non nớt chúng tôi những bài học về cuộc đời. Chiếc bảng đen, từng trang giấy trắng, những lời giảng dạy của thầy cô chính là đoạn đường dài dẫn chúng  tôi với những ước mơ đầu tiên ấy!
Từ mái trường này chúng tôi học được rằng: Bước vào đời mình cần có một đôi mắt sáng và một trái tim biết yêu thương, để đối tốt với những người ngay và tránh xa những toan tính, bon chen của những kẻ độc ác; chúng tôi cũng đã biết rằng “tha thứ” là một động từ đẹp nhất chỉ sau “yêu”, đừng quay lưng với những người đã nhận lỗi, đừng mang ngõ cụt đến cho những người đã biết mình sai, đừng nhẫn tâm với những người đã biết quay lại… rằng trái tim không biết thứ tha là một trái tim đã chết, con người không biết tha thứ vẫn chỉ là gỗ đá mà thôi;  biết thương những  cậu này lấm lem bùn đất chỉ vì giúp ba cày thêm ruộng lúa, cô bạn kia thỉnh thoảng ngủ gật trong lớp vì tối qua thức khuya trông em cho mẹ ốm, cậu bạn bên cạnh mình có người thân bệnh nặng nên bỏ học thường xuyên… biết để ý và chăm sóc đến những người xung quanh, biết trân trọng những điều tưởng như rất bình thường nhưng vô cùng quý giá. Bởi có một ngày, yêu thương cũng có thể là quá muộn… khi mà hờ hợt và vô tâm đã bỏ xa khoảng cách giữa những con người.
Chúng tôi cũng đã biết được rằng cuộc đời luôn là những vòng quanh. Những khúc gập, những quanh co, những thác ghềnh luôn là một phần không thể thiếu. Đừng mơ tưởng về cuộc đời là một đường thẳng, phải biết ngẩng đầu trước thất bại, đừng dừng lại khi phía trước còn nhiều lắm những chông gai… Đó là những hành trang vô cùng quý giá để chúng tôi vững vàng bước vào đời.
Tình cảm thầy trò rất thiêng liêng, cao cả. Và công lao thầy cô được ví như người lái đò thầm lặng chở học trò qua sông. Dù cho con sông đó phẳng lặng hay phong ba bão táp thì thầy cô vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Từng chuyến đò qua là biết bao thế hệ trưởng thành nhưng khi con thuyền đó quay trở về để tiếp tục sự nghiệp thì chỉ còn một mình thầy cô “lẻ bóng”, học trò đã đi xây dựng sự nghiệp, cuộc sống mới, có ai còn nhớ đến người đã chở con thuyền tri thức và tình thương đó không? Nhưng thầy cô không hề nghĩ đến, đơn giản là vì thầy cô biết rằng đó là quy luật sống và là lương tâm của một nhà giáo chân chính. Thầy cô không mong sau này học trò sẽ nhớ đến mình, sẽ quay trở về và báo đáp công ơn dạy dỗ mà chỉ hi vọng những đứa trẻ đó sẽ thành công, mang danh dự về cho quê hương, đất nước thế là đã làm cho thầy cô vui lòng. 
Dẫu đông dài, hạ trắng, nắng gắt hay mưa giông…
Những người chèo đò vẫn mải miết qua sông đưa khách…
Dẫu gió lạnh, đèn khuya, lưng áo mỏng…
Thầy tôi trăng hắt những đêm kia, vẫn mải miết chèo đời…
Hôm nay chúng tôi đã trưởng thành, mỗi người đều đã có một cuộc sống riêng, đã trở thành những người cha người mẹ. Có nhiều người đã thành danh có địa vị trong xã hội, cũng có người không may mắn trên con đường sự nghiệp thì cũng đã trưởng thành,  nhưng tất cả đều không thể quên được công ơn sâu nặng và tình cảm bao la của thầy cô dành cho tất cả học sinh của mình - những đứa con mà họ coi như máu thịt, như một phần của cuộc đời mình.
Hôm nay mùa  Hiến Chương lại đến thay mặt cho các thế hệ học sinh đã đi qua xin dành tặng những tình cảm sâu sắc và tôn kính nhất đến các thầy cô nhân ngày 20/11Chúc các thầy cô lời chúc mừng tốt đẹp nhất và gặt hái được nhiều thành công trong sự nghiệp trồng người cao quý của mình, luôn vững tay chèo đưa những công dân tương lai sang sông đi xây dựng sự nghiệp.
                                                                                              Phụ huynh em Gia Hân
 
NHỚ NGHE CON!

NHỚ NGHE CON!

Tôi đưa con ngày đầu đến lớp

Thương rất nhiều nét ngơ ngẩn thơ ngây

Tháng ngày qua, tôi e ngại cho con

Bây giờ con đã lớn khôn.

Đã tự mình đứng vững bằng đôi chân

Tôi chợt thấy mình, nhỏ bé hơn con

Nguyện với lòng luôn nhắc nhở con rằng:

“Đền ơn đáp nghĩa” ghi ơn cô thầy.

Lớn khôn con chớ nào quên.

Công cha, nghĩa mẹ, chữ thầy.

Lúc nào con cũng khắc ghi trong lòng

Lời thầy văng vẵng bên tai

Theo con từng bước đoạn trường chông gai

Khi nào hụt bước, sải dài

Nhớ lời thầy dạy, hôm nào con ơi!

Con liền vững bước đứng lên

Lời thầy tiếp sức cho con tuyệt vời.

Nhớ lời mẹ dặn hôm nào?

“Đền ơn đáp nghĩa” trọn đời không quên

                                                            Người sáng tác:

                                                                    Nguyễn Thị Kim Yến

                                                                PH em: Nguyễn Trí Tín

NGƯỜI THẦY GIÁO
 

   Nghề thầy giáo là nghề cao quý nhất

   Là kỹ sư của tất cả kỹ sư

   Vận nước nhà tiến tới hay thối lùi

   Quy trách nhiệm có phần người thầy giáo

   Tuy công việc không ghi trong sách báo

   Tuy việc làm đơn giản ít tiếng tăm

   Vì các em mà thầy bận suốt ngày

   Chồng giáo án đêm đêm thầy biên soạn

   Sấp bài tập chấm liền bên giáo án

   Ngày lại ngày cặm cụi suốt không nguôi

   Tấm bảng đen ghi rõ nghĩa trắng đen

   Viên phấn trắng viết rành rành dấu trắng

   Người thầy giáo làn da rám nắng

   Không xông pha trận mạc với quân thù

   Những công trình để lại với thiên thu

   Kể sao xiết công lao người thầy giáo

                                                                             Người sáng tác: Trương Hoài Phong

                                                                              PH em: Trương Thị Thanh Diệp

TÂM SỰ CỦA BA
Mùa thu cũng sắp qua đi trong tiết trời se lạnh, nắng cuối thu dịu nhẹ, không gian êm đềm và ấm áp lạ thường, các con tôi lại cứ mỗi ngày đến trường để thêm một niềm vui. Và cứ thế ngày hai buổi tôi cũng đưa các con đi học, và thời gian như vô tình lặng lẽ trôi đi, chợt ngoảnh lại mới thấy rằng bây giờ các con đã bằng tuổi mình ngày ấy. Thuở học trò của tôi lại hiện về với những  tháng năm dạt dào kỷ niệm:
“ Lục tìm về kỷ niệm thời đi học
Nghe lòng buồn nhớ mênh mang
Tuổi học trò trôi theo bóng thời gian
Ta nhớ lắm những chuỗi  ngày cơ cực
Cha mất sớm, nhà nghèo côi cút
Mẹ gắng nuôi con ăn học nên người”...
Thấm thoát đã hơn 30 năm rồi còn gì, hồi đó tôi còn là cậu học trò cấp II. Cái cấp II ở quê ngày ấy, đứa nào cũng như già trước tuổi, không chỉ biết học hành vui chơi, mà biết cả nhiều công việc. Ngày ấy cơm không đủ ăn, áo không có mặc nghĩ gì đến chuyện học hành. Số người  đi học trong làng chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Cả làng lớn bé, gái trai từ tờ mờ sớm đã ra đồng làm ruộng hoặc vác đòn xóc vượt ba bốn trái núi cắt lá, đốn củi, đốn sặt, vạc vỏ trâm, bẻ đót, bứt mây... để bán kiếm tiền mua gạo sống qua ngày. Trường xa, chúng tôi phải cuốc bộ hằng 5,6 cây số để đi học, có hôm trời lụt, nước ngập lút cầu tay vượn, vẫn phải vượt qua suối để đến trường...
Nhà không có người, mẹ tôi phải quần quật cùng công việc nhà nông, cấy cày vất vả, cực nhọc. Nên đi học về đến nhà chưa kịp cất sách vở tôi đã vào bếp nấu ăn, rồi gánh phân, gặt lúa... Hết mùa đồng áng mẹ tôi lại vào núi cắt tranh, đốn củi, rồi tranh thủ sáng chợ tối nguồn, lo toan trăm mối để kiếm cái ăn, để lo cho tôi được đi học như bạn như bè...
Ngày ấy, ngày ấy... biết bao là kỷ niệm của thời thơ trẻ mãi còn lưu giữ trong tôi. Tôi nhớ lại những ngày ở quê vất vả và lam lũ; nhớ như in buổi đầu đi học sau ngày quê tôi được giải phóng; nhớ những buổi sinh hoạt dưới cờ, nhớ những giờ lao động, nhớ từng ánh mắt, từng gương mặt và tính tình của thầy cô... Cứ mỗi lần lật giở lại những trang sách yêu thương, hình ảnh quê hương và mái trường tranh vách đất lại hiện về trong ký ức.
Và mười mấy năm sau tôi lại trở thành một thầy giáo, dù cuộc sống người thầy lúc ấy còn rất nhiều khó khăn, nhưng so với tuổi thơ tôi chẳng nghĩa lý gì. Tôi vẫn vui vẻ, miệt mài cùng công việc, hết lòng với học sinh thân yêu. Nhớ năm ấy, trong một giờ chủ nhiệm tôi nảy ra ý định cho học sinh viết thư để tâm sự thật lòng với thầy những điều muốn nói và tôi hứa sẽ giữ kín tâm sự của các em. Rất nhiều học sinh đã thổ lộ những tâm tư thầm kín của các em trong những bức thư gửi cho tôi. Tôi hiểu được nhiều về hoàn cảnh gia đình của các em, về việc học tập, về những cảm nhận và suy nghĩ của các em với từng môn học, từng thầy cô, thậm chí có em còn tự thú nhận mình đã mở tài liệu bao nhiêu lần trong giờ kiểm tra và vì sao phải mở tài liệu như vậy...
Một lần cũng đã rất lâu vào dịp 20/11, có nhiều học sinh đến thăm tôi, phòng trọ của tôi lúc ấy vui hẳn lên vì niềm vui của các em. Tự nhiên tôi lại đi ra bên ngoài, bất chợt nhìn xuống đầu dốc có một học sinh đang ngồi một mình bơ vơ nơi đó, tôi đến và hỏi chuyện với em, trông em rất buồn - đó là một học sinh mồ côi cả cha lẫn mẹ. Tôi hỏi: ”Tại sao em không vào chơi cùng các bạn”. Thực thà và vô tư em trả lời: “Thưa thầy em không có tiền mua quà nên ngại không dám vào thăm thầy cùng với mấy bạn”. Thật bất ngờ vì suy nghĩ ngây ngô của em, tôi nắm lấy tay em, thầy trò cùng đi lên phòng, hòa vào niềm vui chung của các bạn.
Dịp khác, trong một lần đi báo cáo chương trình Sách giáo khoa mới ở Trà My, tối đến, thư thả mấy anh em rủ nhau đi uống cà phê. Quán cà phê thật đẹp nằm ở trên đồi, giữa một đồng ruộng, nơi ấy cách thị trấn không xa nhưng lại vắng vẻ, nên thơ, tôi thả hồn vào tiếng nhạc nhẹ trầm buồn. Bất chợt có một cô bé rất xinh, rụt rè nhìn tôi và hỏi: “ Thưa thầy! Thầy còn nhớ em không?” lục lại trong trí nhớ một hồi lâu không thể nghĩ ra. Cô bé nói: Em là Na đây, hồi đó nhà em khổ lắm, thầy và cô chủ nhiệm của em đến thăm và cho em sách vở. Bây giờ em đã học xong Đại học rồi,  trong thời gian chờ xin việc em lên giúp bán cà phê cùng với dì của em...
Tôi hiểu rằng khó khăn không thể ngăn được bước đường học tập của các em, nhưng nó cũng có thể làm giảm đi ít nhiều sự nhẫn nại của con người. Vì  vậy tôi luôn luôn tạo điều kiện để các em được học tốt... 
Sau một thời gian không còn làm ở ngành giáo dục, đến hôm nay tôi đã là một phụ huynh, các con tôi đang ở độ tuổi của tôi ngày ấy. Có điều bây giờ các cháu có điều kiện hơn chúng tôi, tuy vẫn chưa thực sự sung sướng, nhưng so với chúng tôi ngày ấy và với những lớp học trò mà tôi đã dạy thì đã khá hơn nhiều, không còn phải thiếu thốn, khổ cực  như thời của chúng tôi. Nhiều lúc muốn tâm sự để các con hiểu và biết vượt qua khó khăn nhưng lại nghĩ rằng lớn lên các con khắc biết, nên lại thôi.
Hơn 9 năm rời bục giảng cũng là suốt quãng thời gian 9 năm ấy tôi gắn bó với công tác Hội Cha mẹ học sinh, từ trường Tiểu học, đến Trung học cơ sở và cả Trung học phổ thông, tôi hiểu, quý trọng  và chia sẻ nhiều với những thầy giáo, cô giáo; hiểu được nhiều về tâm tư nguyện vọng của phụ huynh và cả những suy nghĩ của các em về việc học về thầy cô, bạn bè.
Ngày 20 tháng 11 lại về, các con tôi bây giờ đã lớn khôn hơn, chắc các cháu cũng hiểu được rằng đằng sau niềm vui mỗi ngày mà các cháu có được là sự miệt mài, thầm lặng hy sinh của thầy cô giáo. Và nơi đây, các cháu đã được học tập, luyện rèn bên những thầy cô cần mẫn, say sưa với sự nghiệp trồng người, vẫn ngày đêm tận tụy vun xới những mầm non.  Nói sao hết công ơn sinh thành của cha mẹ, kể sao hết công lao dạy dỗ của cô thầy. Và cũng chính ngôi trường Lý Tự trọng này, nơi Ba đã từng công tác cũng là nơi đã, đang và sẽ ắp đầy kỷ niệm với các con tôi như ngôi trường của tôi trong những ngày thơ bé.
                                                N.H.Đ (Phụ huynh học sinh Nguyễn Hữu Minh Tâm)

Phải chăng, phụ huynh cũng cần phải học?
Phụ huynh em Phan Chí Bảo
(Nhân đọc lại lá thư của cố Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln)
 
Hẳn nhiều người trong chúng ta từng đọc bức thư gửi thầy hiệu trưởng nơi con mình đang theo học của cố Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809 - 1865)? Nếu không có lời giới thiệu, tôi và có lẽ nhiều người sẽ nghĩ đấy là bức thư của một phụ huynh Việt Nam, vì nó rất gần gũi, tương đồng với tính cách người Việt và nền giáo dục nước mình. Không ngờ rằng đấy lại là bức thư của một người sống cách chúng ta nửa vòng trái đất, lại là nguyên thủ của một quốc gia.
Mong muốn của A.Lincoln trong việc giáo dục nhân cách, niềm tin vào bản thân để tin vào con người, về lẽ sống, về sự trung thực trong thi cử, về sẻ chia, biết chấp nhận thất bại để vươn lên... cho học sinh - ở đây cụ thể là con ông - sao mà giống với nhiều kỳ vọng của nhiều phụ huynh của Việt Nam đến thế. Ông cho rằng đó là "một yêu cầu quá lớn, nhưng xin thầy hãy cố gắng hết mình". Thật quá khó khi phải dạy (và học) với tất cả những yêu cầu chính đáng của vị phụ huynh "khó tính" và đáng kính này. Nhưng nếu cố gắng và tâm huyết, mọi chuyện đều có thể làm được và cần phải làm. Để dạy được những điều ấy, hẳn nhiên cần có sự đồng lòng ngành giáo dục, của thầy cô, của gia đình, của bản thân người học... Và đấy là những hành trang tối thiểu mà một học sinh, một con người tử tế khi bước vào đời cần phải được trang  bị.
“... Xin hãy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kị. Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất…
Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách… nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
Ở trường xin thầy hãy dạy cho cháu chấp nhận thi trượt còn vinh dự hơn gian lận trong khi thi. Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm…”.
A. Lincoln đã viết như thế. Yêu cầu này của ông A.Lincoln cũng không ngoài mục đích yêu thương con, kỳ vọng vào tương lai của con. Và ông đã biết yêu thương con đúng cách. Cụm từ "Xin thầy hãy dạy cho cháu...", lặp đi lặp lại nhiều lần cho thấy ông rất cầu thị và cầu thị một cách thành thật.  Đối với cha mẹ, không kỳ quan nào đẹp bằng con cái, không tài sản nào vô giá như con cái, vậy nên, bao giờ cha mẹ cũng muốn con mình hoàn hảo về nhân cách, minh mẫn về tinh thần, tinh thông về trí tuệ, phong phú về tâm hồn...
Thiển nghĩ, khi viết thư này, hẳn với cương vị người cha, Tổng thống A.Lincoln đã biết: muốn nên người, ông và thầy giáo phải dạy những gì và con ông phải được học như thế nào. Những kỳ vọng của ông thể hiện qua lời gửi  gắm thầy giáo, phải chăng cũng chính là mong muốn vào thế hệ tương lai của đất nước? Dù bức thư ra đời đã lâu, ở một đất nước giàu có, với những quan niệm và giá trị sống khác biệt nhưng đến bây giờ nếu đem yêu cầu ấy soi vào nền giáo dục Việt Nam vẫn thấy rất thiết thực. Việt Nam TA có câu "Tiên học lễ, hậu học văn", thì A. Lincoln cũng muốn con ông học lễ nghĩa đấy thôi.
Dẫu biết mọi so sánh đều khập khiễng, nhưng đến đây, tôi lại nhớ những lần đón con giờ tan học. Nhiều phụ huynh chờ đợi con ở cổng trường với vẻ mặt căng thẳng, khi thấy con mồ hôi nhễ nhại, cũng có khi người sũng nước mưa, mang chiếc cặp lặc lè vì sách vở quá nhiều, lại vồ vập hỏi  những câu khô khốc: "Hôm nay được mấy điểm ?" hoặc "Có được 10 điểm không ?".  Tôi tin rằng, điều con mình mong đợi sẽ là câu hỏi của tình yêu thương, tỷ như: "Con học có mệt lắm không ?", "Ở trường cô giáo dạy con những gì, có vui không?”, hay “Hôm nay con chơi trò gì với các bạn, chứ không phải những câu hỏi kiểu... thành tích như thế. Phải chăng, phụ huynh cũng cần phải học? Và không đâu xa, từ bức thư của A.Lincoln... “Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình”. Có lẽ, mọi đứa trẻ sẽ rất tự hào và cảm động nếu các bậc phụ huynh đều muốn viết ra những dòng thư đầy cảm xúc như thế.
 
Dưới đây là đoạn trích thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học.
"Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi một kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người chính trực; cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ có một nhà lãnh đạo tận tâm. Bài học này sẽ mất nhiều thời gian, tôi biết; nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng một đô la kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với năm đô la nhặt được trên hè phố...
Xin thầy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng.
Xin hãy dạy cháu tránh xa sự đố kỵ.
Xin dạy cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ bị đánh bại nhất...
Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách... nhưng cũng cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người xung quanh đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm...
Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng với những người hòa nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
Xin hãy dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng xin thầy dạy cho cháu biết cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới 'chân lý' để cháu chỉ đón nhận những tốt đẹp...
Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã, dạy cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.
Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yểm thế và cẩn trọng trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
Xin hãy dạy cho cháu rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình...
Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông đang gào thét... và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng...
Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện nên được những thanh sắt cứng rắn.
Xin hãy dạy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân, bởi vì khi đó cháu sẽ luôn có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.
Đây quả là một yêu cầu quá lớn, tôi biết, thưa thầy. Nhưng xin thầy cố gắng hết sức mình, nếu được vậy, con trai tôi quả thật là một cậu bé hạnh phúc và may mắn".

 
NÓI VƠI CON VỀ SỰ THẤT BẠI
                                                                               Nguyễn Thị Bích Liên (Hội CMHS trường)
Đã bao giờ con tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc và học tập, hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một sự ngưỡng mộ, được bạn bè và mọi người nể phục? Vậy thì con hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm.
Trong chúng ta, ai cũng mong muốn gặt hái được nhiều thành công trên con đường học tập và sự nghiệp. Nhưng rất ít ai hiểu được giá trị thật của những lần vấp ngã ấy, cứ thất bại là nản lòng đòi bỏ cuộc là ưu phiền kéo dài trong một khoảng thời gian rất lâu.Và đã một khi con chấp nhận có mặt trong một cuộc chạy đua nào đó có nghĩa là con đã chấp nhận sự "thắng thua" bởi trong mỗi cuộc đua sẽ phải có người chiến thắn có thể đó là niềm hạnh phúc của con và cũng có thể nó sẽ không thuộc về con. Trong một cuộc đua thì việc gặp thất bại là điều không thể tránh khỏi nhưng nhờ nó lại giúp cho con có được sự chững chạc, tự tin và cứng cỏi hơn. Con biết không? Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi chỉ thiếu không phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì - hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với nhiều niềm vui. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi và cũng là bản chất của thành công.
Nên nhớ rằng con đường dẫn đến thành công  không phải lúc nào cũng trải đầy thảm đỏ và hoa hồng không đâu. mà phải trải qua nhiều lần vấp ngã là điều không tránh khỏi. Nếu trong những việc nhỏ nhặt như thế mà chúng ta còn làm không xong thì làm sao mà ta có thể đương đầu với những gian nan khi ta lớn lên? Chẳng lẽ cuộc đời chúng ta chỉ có thất bại thôi sao? Con nên nghĩ rằng: Thất bại và sai lầm bao giờ cũng có hai mặt cả. Tuy nó đem lại cho ta không ít mất mát và thương tổn nhưng nó cũng là những bài học vô cùng đắt giá, giúp ta tránh lặp lại những sai lầm về sau, bởi "Thất bại là mẹ thành công”
 Để có được thành công không phải là chuyện của ngày một ngày hai mà là cả một quá trình gian khổ đòi hỏi sự kiên trì, quyết tâm, nhưng điều quan trọng nhất là con phải biêt tự mình đứng dậy sau lần thất bại ấy, mẹ không buồn đâu khi con nói với mẹ về những gì con không thành công, trái lại mẹ thấy vui hơn vì con đã lớn đã biết suy nghĩ và trăn trở và rút ra được bài học kinh nghiệm từ những thất bại của mình. Con a! Mỗi lần thất bại là một bài học mà cuộc sống ban tặng cho chúng ta, để rồi khi biết tiếp thu những bài học ấy, khi đến được thành công chúng ta mới thật sự biết trân trọng những gì mình đang có. Nếu đến với thành công một cách quá dễ dàng thì chính chúng ta lại đạp đổ nó một cách nhanh chóng. Nhiều người nổi tiếng trên thế giới cũng có lần gặp những thất bại.
Lep Tôn – xtôi một nhà văn Nga vĩ đại, tác giả của bộ tiểu thuyết Chiến tranh và hòa bình, hồi niên thiếu cũng từng bị đình chỉ học vì vừa không có năng lực vừa thiếu ý thức học tập nhưng cuối cùng lại trở thành một nhà văn lớn. Hay nhà bác học Loius Pasture lúc còn nhỏ là một học sinh trung bình. Về môn Hoá, ông đứng hạng mười lăm trong tổng số hai mươi hai học sinh. Sự thất bại đó không làm ông nản lòng mà còn là động lực để giúp ông vươn cao, trở thành nhà bác học nổi tiếng.
Đôi khi những lời chỉ trích phê bình của thầy cô cũng giống như luồng gió thổi bùng đốm lửa nhen nhóm đang chờ ngày bùng cháy. Sự chăm chỉ biết đứng lên từ nơi ta vấp ngã và nhà văn Lep Tôn – xtoi đã gặt hái được nhiều thành công trên sự nghiệp văn chương của mình. Thành công nó giống như một ẩn số, vì vậy con hãy tự tin đứng dậy nơi chính mình vấp ngã.
Đối với những người dễ nản chí thì câu "Thất bại là mẹ thành công có vẻ như sai nhưng đối với những người kiên trì và bền chí thì chắc chắn đúng. Để đạt được thành công thì những vấp ngã thiếu sót hầu như không thể tránh khỏi. Đó là một điều tất yếu. Thất bại còn giúp ta rèn luyện ý chí, giúp ta tự tin và bản lĩnh hơn. Trong cuộc sống thường ngày, mấy ai trong chúng ta mà không gặp những thất bại, sai phạm và vấp ngã. Khi còn thơ bé, trong những lần chập chững biết đi, chẳng phải con đã té ngã bao nhiêu lần ư? Trong lúc tập chạy xe đạp, có phải con đã té xe đến độ trầy cả chân sao? Nếu những lúc ấy con buông xuôi thì có lẽ đến giờ con vẫn chưa biết đi, chưa biết đi xe đạp đấy con yêu a.
Vì vậy, đừng bao giờ con sợ thất bại. Bởi vì một người mà luôn sợ thất bại, lúc nào cũng muốn mình sống một đời mà không có một sai lầm nào cả thì con là một người ảo tưởng, hoặc là hèn nhát không bao giờ dám đối mặt với sự thật. Nếu lúc nào con cũng lo âu là mình sẽ luôn gặp thất bại thì con chẳng bao giờ tự lập được cả. Một người mà không chịu được mất mát thì sẽ chẳng được gì.
Tuy nhiên, con cũng cần phải thận trọng. Không phải là con liều lĩnh hay mù quáng mà lại cố làm ra những sai lầm, những thất bại. Chẳng ai thích như vậy cả. Có người sau thất bại thì lại chán nản thiếu tự tin. Con cần phải tự tin, lạc quan, có nghị lực để vượt qua những trở ngại, khó khăn thử thách để đạt đến thành công. Một điều quan trọng nữa là ta phải dũng cảm, trung thực nhìn nhận ra thất bại và vượt qua nó, xem thất bại như một động lực lớn giúp ta thành công. Những người khôn ngoan sẽ là người biết rút ra được kinh nghiệm và biết tìm con đường để tiến lên. Cho nên, đừng bao giờ sợ thất bại. Điều đáng trách nhất là khi chúng ta bỏ lỡ những cơ hội quý giá chỉ vì một lý do hết sức đơn giản: Chúng ta phải cố gắng hết mình.                          
                                                                                                          

Từ đó em lớn khôn
 
PHỤ HUYNH LỚP 6/4
 
             Ai nâng cánh ước mơ của em
                   Là thầy cô không quản ngày đêm.
                   Ai dạy dỗ chúng em nên người
                   Là thầy cô em ghi nhớ suốt đời.
       Lời bài hát ấy dường như vẫn luôn văng vẳng bên tai chúng ta. Thật vậy các bạn ạ! Có thể nói thầy cô là người đã cho chúng ta kiến thức để bước vào đời, cho chúng ta nụ cười và cho chúng ta cả ước mơ. Giờ đây em đã là cậu bé học sinh lớp 6, nhưng lòng em vẫn bồi hồi khi nhớ lại những buổi đầu tiên chập chững đến trường.
          Ngày ấy em như chú chim non ngỡ ngàng trước khung trời mới lạ, còn òa khóc khi được mẹ đưa đến trường. Khi ấy, thầy cô như những người mẹ hiền đã tận tụy dạy dỗ “từng nét chữ”, dáng đi, từng cách ngồi, cách viết cho chúng em. Những buổi học đầu tiên đó đã để lại cho em hình ảnh “cô giáo như mẹ hiền, em bây giờ cứ ngỡ, cô giáo là cô tiên.”
          Và cứ như thế, mỗi trang giấy học trò lật qua, thầy cô lại mở ra cho em một chân trời mới. Những bài toán khó, những câu văn hay đã đi vào tâm hồn mỗi học sinh chúng em để kiến thức ngày một tốt hơn.
          Đã qua rồi những ngày tháng ngây thơ của thời cấp một nhưng lòng em vẫn mãi hướng về mái thường thân yêu ngày nào. Nơi đó có hình bóng thầy cô với biết bao kỉ niệm đẹp đẽ dưới mái trường, vẫn luôn là nguồn động viên để em vững bước.
                   “Cô là dòng sông nhỏ
                     Mang năng phù sa
                     Cho cây đời nở hoa.”
 

 ÝKiến 
Em là một cô giáo trẻ, em ra trường được 3 năm. Em nghĩ rằng em ít tuổi hơn tất cả các anh các chị - những bậc phụ huynh. Vì vậy em xưng mình là "em".
 
Thưa các anh các chị - các anh chị cứ rỉ rả nói tại thầy cô, tại ngành giáo dục làm nên áp lực cho con trẻ. Các anh chị đã bao giờ tự hỏi: Mình có góp phần làm nên điều đó không?
 
Câu trả lời chắc chắn là có. Anh chị cũng mong muốn con mình phải học giỏi, điểm phải cao. Ngày nào bé được điểm kém các anh chị thấy có vui không. Các anh chị có săm soi, có hỏi đi hỏi lại bé sao lại bị điểm kém không, có nói rằng "cô này thầy kia chấm gắt không, sao không nương tay cho các cháu". Chắc là có đúng không?
 
Ngày xưa em đi học, được 2 điểm, bố em chỉ nói: không sao, mai mốt làm bài khác cao lên là được mà con.
 
Các anh chị biết không, em gọi học sinh lớp 10 lên bảng làm bài, không làm được, đây là lần thứ 2 em ấy lên bảng, em đã gợi ý, đã hỏi tới mấy câu khác nhau để bé có cơ hội trả lời, vậy học trò xứng đáng được bao nhiêu điểm? Em cho điểm 0 có xứng đáng không? Ngay lập tức chiều hôm đó phụ huynh gọi điện cho em hỏi: tại sao con tôi bị điểm 0?
 
Đấy, các anh chị đâu có chấp nhận sự thật rằng con em mình yếu.
 
Chuyện bị điểm kém cũng là bình thường thôi mà, có thầy cô nào để cái điểm 0 chình ình ấy mà tổng kết điểm cho học sinh nếu học sinh chịu cố gắng đâu.
 
Em có đi dạy kèm, em dạy cho một bé lớp 5. Chương trình sách lịch sử của lớp 5 có học về phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh, Cách mạng tháng 8, nhưng người ta đâu có dùng từ “liên minh công nông" hay "tầng lớp bần cố nông “ đâu. Chỉ trong Sách giáo khoa lớp 12 hay giáo trình cho bậc đại học cao đẳng mới dùng các từ này. Phụ huynh mua 1 cuốn sách tham khảo về rồi hỏi bé những từ ấy. Tất nhiên con bé không biết, em được phụ huynh nhắn nhủ rằng: sao bé không biết gì hết trơn.
 
Các anh chị muốn con em mình giỏi giang cỡ nào mới chịu. Muốn chúng là thiên tài hay bách khoa tri thức? Chính các anh chị không chấp nhận năng lực thực sự của con em mình đó chứ.
 
Bé đi học trên trường cả ngày, tối về em dạy kèm. Sau khi kết thúc giờ học của em còn muốn bé làm thêm trong sách tham khảo khác tới 10g30 tối. Kết quả là bé mệt, phụ huynh cũng than mệt. Cuối cùng anh chị lại mang hết đổ lên thầy cô, đổ lên nền giáo dục.
 
Bệnh thành tích tồn tại nhiều năm rồi nhưng tại sao nó vẫn tiếp tục tồn tại, thậm chí phát triển. Nó có sự đóng góp không hề nhỏ của các anh chị - các bậc phụ huynh đó.
 
Victotia Nguyen (Nguyenly_

 
PHỤ HUYNH QUAN TÂM ĐẾN VẤN ĐỀ
VỊ THÀNH NIÊN CỦA CÁC CON NHƯ THẾ NÀO
Phụ huynh của Phạm Viết Khánh Linh

 
Sinh ra, lớn lên, phát triển và thay đổi là những đặc điểm tự nhiên của con người. Nhưng tùy từng giai đoạn của cuộc đời mà sự phát triển đó nhanh hay chậm. Có một khoảng thời gian trong đời con người có những bước phát triển nhảy vọt về cả thể chất lẫn cả tâm sinh lý khi mà các cô bé, cậu bé bổng trở thành những cô gái những chàng trai chỉ trong quãng thời gian rất ngắn. Đây chính là giai đoạn của tuổi vị thành niên, tuổi dậy thì. Nó có tầm quan trọng trong việc hình thành nhân cách của mỗi con người.
Tuổi vị thành niên là lứa tuổi có nhiều biểu hiện bồng bột, nhất thời, buồn vui vô cớ, tính khí nắng mưa thất thường, cư xử nông nổi, hay làm phức tạp hóa mọi vấn đề...đồng thời lứa tuổi này cũng có khả năng gặp nhiều "rủi ro" vì các em chưa đủ kiến thức và kinh nghiệm sống để tự giải quyết được vấn đề của mình nhưng lại muốn khẳng định bản thân như một người từng trải và bản lĩnh. Trẻ vị thành niên thường có xu hướng tự đánh giá mình cao hơn so với hiện thực, các em thích thổi phồng những khả năng của mình, người ta thường nói một cách giàu hình ảnh là trẻ vị thành niên thích tự xem mình là “ cái rốn của vũ trụ” , là nhân vật có tầm quan trọng nhất, mọi người nên suy nghĩ và hành động như mình .Chính vì đánh giá không đúng khả năng của mình nên các quyết định của trẻ ít dẫn đến thành công , những thất bại nho nhỏ, những xích mích vụn vặt cũng có thể làm trẻ đau khổ dễ dẫn đến những hành vi nông nổi.
 Do đó nếu không có sự giáo dục, đúng mực, kịp thời từ phía gia đình, nhà trường và xã hội thì các em sẽ rất dễ có những hành động sai lầm, dẫn đến những hệ lụy đáng tiếc. Những biểu hiện trong quá trình trưởng thành của lứa tuổi vị thành niên, thường làm cho cha mẹ bối rối, mất kiên nhẫn hoặc có nhiều bậc phụ huynh không hiểu nổi tâm lý trẻ vị thành niên. Nhiều người không biết rằng có một sự khác biệt tâm lý lớn lao giữa một đứa trẻ và một thiếu niên, sự khác biệt này đôi khi làm cho các bậc cha mẹ "sốc" nặng.
 Mặc dù không quấn quýt gắn bó với cha mẹ như lúc nhỏ nhưng trong thâm tâm trẻ vị thành niên vẫn luôn luôn cần sự giúp đỡ chở che của gia đình vì  đó chính là điểm tựa vững vàng để trẻ bắt đầu bộc lộ khuynh hướng tự khẳng định mình thông qua việc tự lựa chọn kiểu tóc, cách ăn mặc, tác phong, cử chỉ ,sở thích riêng…..và… giữa trẻ với cha mẹ bắt đầu có những khoảng cách đầu tiên. Bố mẹ cần có những quan tâm đồng cảm và hướng cho các con đến những điều tốt đẹp nhất.
 Nếu như ở tuổi thơ các em luôn xem bố mẹ thầy cô là hình mẫu lý tưởng của mình thì trong lứa tuổi này trẻ bắt đầu “ nhìn lại” thần tượng, mặt khác do ít trải nghiệm, ít kiến thức xã hội nên sự đánh giá người khác của các em khá cực đoan- cứng ngắc, những người được các em đánh giá cao thì sẽ được các em tin tưởng, yêu quí, thích hoàn thành nhiệm vụ người đó giao phó và tỏ rõ thái độ ngược lại với những người  mà các em phát hiện ở họ có những lời nói hành động tự các em cho là không đúng không tốt.
      Tình bạn với trẻ vị thành niên rất quan trọng, đối với lứa tuổi này người bạn thân như “ cái tôi thứ hai” của mình, các em rất chú ý đến phẩm chất của người bạn, sự thông minh nhanh trí, vốn kiến thức rộng về mọi mặt chứ không chỉ đơn thuần là kết quả cao trong học tập. Người bạn được các em đề cao là người biết chia ngọt sẻ bùi không bao giờ “ phản” bạn, khi đã tin tưởng trẻ có thể thổ lộ hết nội tâm, bày tỏ tất cả những suy nghĩ thầm kín nhất vì vậy các bậc phụ huynh cũng nên thường xuyên quan tâm đến bạn và các mối quan hệ của con, quan tâm đến những hoạt động chung của trẻ là việc làm hết sức cần thiết của các bậc cha mẹ có con trong độ tuổi này.
Và tất cả những điều trăn của tác giả trong bài viết này cũng là những trăn trở chung cho tất cả các bậc phụ huynh, nhưng đây chỉ là những khó khăn tạm thời, có thể khắc phục nếu như các bậc phụ huynh thật sự hiểu trẻ, là bạn với trẻ, tôn trọng tính độc lập của trẻ, giáo dục giới tính và tập dần khà năng xử lý tình huống cho trẻ…… sẽ giúp trẻ vượt qua giai đoạn khủng hoảng này và trưởng thành lành mạnh./.

Một thuở báo tường !...
PHAN CHÍN (phụ huynh em Phan Chí Bảo)
 
Mỗi khi có dịp trở về thăm trường cũ, bao giờ tôi viếng ngang qua khu trưng bày về truyền thống của trường. Trường cũ của tôi còn nghèo, chưa xây được nhà trưng bày nên mọi cái dính tới "truyền thống" đều được đưa vào một góc nhỏ trong thư viện. Dù khiêm tốn nhưng nhờ chị thủ thư chu đáo, góc nhỏ ấy cũng rất tươm tất, trang trọng, khiến người đi xa trở về cảm thấy bồi hồi...

Lần về thăm trường gần đây nhất, tôi để ý thấy ở góc truyền thống có một chút thay đổi. Tại nơi thường treo các loại bằng, giấy khen, cờ lưu niệm... giờ xuất hiện một loạt các tờ báo tường cũ, trong đó có tờ báo của lớp tôi năm cuối cấp. Tôi chưa hết ngạc nhiên vì thích thú, chị thủ thư đã bảo : "Sắp tới Ngày Nhà giáo Việt Nam, sắp tới mùa báo tường rồi mà em, treo lên để mọi người hồi tưởng một chút...". Thốt nhiên, hồi ức về những "mùa báo tường" của một thời học trò ùa về trong tôi... 

Hồi ấy, đất nước còn nghèo, cái gì cũng thiếu, nhưng chúng tôi vẫn đều đặn "xuất bản" báo tường, bằng niềm đam mê và với tất cả mong muốn, rằng sẽ có được một món quà tinh thần thật ý nghĩa dâng tặng các thầy cô giáo của mình. Giấy rô-ki trắng tinh như bây giờ hồi đó thuộc loại vừa hiếm vừa xa xỉ, thành ra chúng tôi chỉ dám mua loại "trắng hơn giấy đen một chút" để làm báo. Màu mè để trang điểm cho tờ báo cũng khá khó tìm, nên ngoài hai màu mực xanh và đen, tờ báo thường chỉ có thêm một màu nữa là màu đỏ. Và, để có được chút màu nổi ấy, đôi khi phải mượn cây bút đỏ dùng để chấm bài của thầy chủ nhiệm... Riêng phần nội dung thì không phải lo, vì mỗi người đều góp bài một cách tự giác, có khi là một đoạn văn ngắn, có khi một bài thơ..., nói về tình cảm của mình với các thầy, cô giáo. Việc lên manchette, trình bày đã có sẵn mấy đứa từng đoạt giải chữ đẹp cấp trường, thêm mấy đứa từng bị nêu tên dưới cờ vì tội vẽ bậy trên tường, trên bảng... 

Bây giờ, lật lại những tờ báo tường cũ, lòng chợt bâng khuâng, vì tôi có thể dễ dàng mường tượng, hình dung ra hình bóng các thầy, cô giáo cũ cùng bao gương mặt bạn bè. Này là đoạn văn của cô bạn lớp phó viết về cô chủ nhiệm, này là bài thơ con cóc của anh bạn khá văn nhất lớp viết về thầy giáo dạy văn, kia là câu chuyện thuật lại một buổi sinh hoạt lớp vui nhộn của thằng bạn có biệt danh là "Tồ"... Những nét chữ nắn nót, những câu thơ ngô nghê, những đoạn văn chưa tròn trịa..., dù đã bắt đầu ố vàng, bạc màu nhưng dường như vẫn phảng phất đâu đây hơi ấm của những bàn tay, của những tấm lòng trong sáng... 

Nhưng sao lại toàn báo cũ thế này, trường bây giờ đã lên tới mấy chục lớp rồi nhưng vì sao lại chỉ có dăm ba tờ báo mới ? Chị thủ thư cười buồn, rằng chuyện làm báo tường nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam nay "không có phong trào" như trước nữa rồi. Nhiều lớp viện cớ không có ai làm được thơ, cũng không có người viết được văn, nên bỏ. Lại nữa, còn có cả chuyện một số lớp chơi trò "cóp pi" sáng tác của người khác làm của mình, bị "đội bạn" phát hiện và tố cáo, đành thôi... Cuối cùng, nhà trường cũng chấp nhận cho các lớp làm báo tường theo khối, mỗi khối một tờ. Thời công nghệ có khác, tờ nào cũng đẹp và trang nhã, tất cả các bài viết đều được in vi tính rồi dán lên mặt giấy rô - ki và còn có cả báo tường in vi tính đóng tập... Dễ nhìn thật, nhưng sao tôi cứ thấy thiêu thiếu một cái gì. Phải rồi, mùi mồ hôi tay, nét chữ học trò nắn nót nhưng không giấu được sự run rẩy vì các cảm xúc chân thật...
 

 
ĐÔI DÒNG TÂM SỰ
Thấm thoát mới đây mà đã gần 4 năm rồi. Ngay từ buổi đầu tiên con tôi đặt chân vào trường, tôi biết đây là một ngôi trường khang trang có bề dày lịch sử lâu dài, có truyền thống dạy tốt, học tốt. Chính ở ngôi trường này có đội ngũ giáo viên dạy giỏi, luôn luôn tận tụy dạy bảo học sinh nên người. Hằng năm tôi được biết có rất nhiều học sinh đạt giải học sinh giỏi cấp Tỉnh, thành phố. Có được những thành tựu đó cũng là nhờ sự nhiệt tình tận tụy dạy bảo của các thầy cô giáo trong trường. Công ơn đó chúng tôi nhớ mãi và khắc sâu vào tâm trí của mỗi phụ huynh chúng tôi.
Chúng  tôi là những bậc cha mẹ học sinh luôn mong muốn tất cả học sinh của trường đều học tập thật tốt để sau này các em sẽ giúp ích cho xã hội. Năm nay con em chúng tôi đang học lớp 9, là năm học cuối cấp THCS cũng là một năm đầy thử thách khó khăn cho học sinh và cả các thầy cô giáo bời vì ở tuổi này các em có nhiều suy nghĩ hay tò mò. Vì thế tôi rất mong các thầy cô quan tâm nhiều hơn nữa để các cháu có nhiều kiến thức bước vào đời.
Nhân ngày 20.11 ngày Nhà giáo Việt Nam, tôi kính chúc các thầy cô giáo mạnh khỏe và hạnh phúc.
                                                          PHHS: Trần Đình Khải

LỜI TRI ÂN

Là phụ huynh  lớp 9/4 trường THCS Lý Tự Trọng TP Tam Kỳ, tôi xin kính chúc Ban Giám hiệu nhà trường cùng tất cả Thầy Cô Sức khoẻ, hạnh phúc và luôn nhận được nhiều niềm vui từ sự trưởng thành của những thế hệ học sinh thân yêu.Đối với tôi, Bao nhiêu năm tháng đã trôi qua, nhưng những kỷ niệm về bạn bè, trường lớp, về hình ảnh những người thầy cô vẫn rõ nét, vẫn vẹn nguyên trong tâm trí tôi. Vốn trí thức của tôi có được từ thầy cô là người đầu tiên gợi mở đã giúp tôi tự tin tiếp bước trên đường học, đường đời. Bài học về tình yêu thương mà các thầy cô đã dạy cho tôi chính bằng hành động của mình đã trở thành báu vật tinh thần mà tôi có trong cuộc đời, giúp tôi biết khóc, biết cười trước những cảnh đời, biết đứng lên khi té ngã… Chính các thầy cô đã dạy cho tôi biết lắng nghe tất cả mọi người, biết sàng lọc những gì tốt đẹp nhất và cũng chính các thầy đã dạy cho tôi rằng: không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình. Cuộc đời của các thầy cô đã đưa biết bao người qua dòng sông trí thức. Dòng sông cứ êm trôi. Tóc thầy cứ bạc theo năm tháng nhưng luôn vững tay chèo chống và hết lòng vì thế hệ mai sau.Giờ đây, là phụ huynh tôi không mong muôn gì hơn lúc này là được nhìn thấy sự lớn lên từng ngày của con mình, không chỉ là vóc dáng hình hài mà còn là sự trưởng thành trong suy nghĩ, tình cảm và nhận thức… Tất cả những việc đó là nhờ vào sự bền bỉ, nhẫn nại từng ngày, từng giờ hết lòng vì học sinh với lương tâm và trách nhiệm, các thầy cô như người cha, người mẹ thứ hai của các em học sinh.  Với tôi, Trường THCS Lý Tự Trong TP Tam kỳ đã thực sự trở thành mái ấm gia đình, mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc, tương lai tươi sáng cho các học sinh, trong đó có con tôi.
Gần đến ngày Nhà Giáo Việt Nam ngày mà cả tôi và con gái luôn phải bày tỏ lòng biết ơn đến Quý thầy cô. Tôi luôn bảo con rằng: “Một đoá hoa hồng tươi thắm không đủ làm vui lòng Thầy Cô; một bài hát thật hay không làm Thầy Cô cảm động nhưng con phải thể hiện thế nào để tỏ cả tấm lòng kính yêu của con đến với thầy cô… Sự phấn đấu trong học tập, Sự nổ lực trong rèn luyện… đó là những gì Thầy Cô cần con phải bày tỏ…” Riêng tôi, Nhân ngày 20-11 này, “XIN GỬI LỜI TRI ÂN ĐẾN TẤT CẢ QUÝ THẦY CÔ LÒNG BIẾT ƠN CHÂN THÀNH VÀ SÂU SẮC”

                                                                             PH EM MINH QUỲNH
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 44 trong 11 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

 

Hình ảnh hoạt động

 

Giới Thiệu, tuyên truyền sách

Điều hành công việc

 
 

Liên kết website


KẾ HOẠCH PT CHIẾN LƯỢC NT
ĐỀ ÁN PHÁT TRIỂN 

KẾT QUẢ THỰC HIỆN CT 40 TW
KIỂM ĐỊNH CLCSGD
NGHỊ QUYẾT CHI BỘ NK 2015-2017

SƠ KẾT HK I NH 2015-2016

* NHIỆM VỤ GIÁO DỤC THCS NH 2016-2017


"DÂN TA PHẢI BIẾT SỬ TA.."(HCM)

Lý Thường Kiệt:
Nam quốc sơn hà
Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Dịch:
Sông núi nước Nam, vua Nam ở
Rành rành định phận ở sách trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
Chúng bây sẽ bị đánh tơi bời.


Vua Quang Trung nói:
“Đánh cho để dài tóc
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”.


BÁC HỒ nói:
" KHÔNG CÓ GÌ QUÍ HƠN ĐỘC LẬP, TỰ DO "

Anh LÝ TỰ TRỌNG nói:
"Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng và không thể là con đường nào khác."
Photobucket


Thống kê truy cập

  • Đang truy cập: 20
  • Hôm nay: 74
  • Tháng hiện tại: 13536
  • Tổng lượt truy cập: 1187432

Anh hùng Lý Tự Trọng




 

Bài ca Anh hùng Lý Tự Trọng

NHỮNG MẪU CHUYỆN VỀ ĐẠO ĐỨC BÁC HỒ


TÌM HIỂU 45 NĂM THỰC HIỆN DI CHÚC BÁC HỒ
Sửa vga macbook pro
Decal xe sirius
Tinh bột nghệ làm đẹp da
nam châm vĩnh cửu giá rẻ
Học tiếng anh theo chủ đề thời tiết

Liên kết









Đồng hồ

Ảnh Động



 

LIÊN KẾT

LIÊN KÊT

global html

Đọc báo Online

vé máy bay Báo Đất Việt Báo Dân Trí
blog tâm sự