16:10 ICT Thứ năm, 23/11/2017
Chào mừng các bạn đến với website Trường THCS Lý Tự Trong - TP Tam Kỳ - Quảng Nam
Rss Feed

Menu website

Tổ chuyên môn

LINK "TRƯỜNG HỌC KẾT NỐI"











 







 


BIỂN ĐÔNG

2017 Trung Quốc sẽ vũ trang toàn diện đảo nhân tạo phi pháp ở Trường Sa

2017 Trung Quốc sẽ vũ trang toàn diện đảo nhân tạo phi pháp ở Trường Sa

Ts Trần Công Trục: Chuyện 'đi đêm' trên Biển Đông

Ts Trần Công Trục: Chuyện "đi đêm" trên Biển Đông

Chiến lược mới của Mỹ ở Biển Đông có gì đáng lưu ý?

Chiến lược mới của Mỹ ở Biển Đông có gì đáng lưu ý?

Kinh tế Trung Quốc sụp đổ sẽ cứu cả Biển Đông

"Kinh tế Trung Quốc sụp đổ sẽ cứu cả Biển Đông"



 

ho hat bai choi1

gt

 


Liên kết


Liên kết










 

TẠP CHÍ VĂN NGHỆ

LIÊN KẾT

                                                                    


.......................................................................................................................................................
HỘI THI THUYẾT TRÌNH
Giáo dục truyền thống và kỹ năng sống cho học sinh
 
........................................................................................................................

             Hình ảnh ngày tựu trường    

TRANG SÁNG TÁC HỌC SINH

Đăng lúc: Thứ bảy - 09/11/2013 08:48 - Người đăng bài viết: quantri
TRANG SÁNG TÁC HỌC SINH

TRANG SÁNG TÁC HỌC SINH

TRANG SÁNG TÁC VĂN HỌC CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VN 20.11.2014

TRANG SÁNG TÁC VĂN HỌC CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VN 20.11.2014

BÀI DỰ THI SÁNG TÁC NHÂN NGÀY 20-11

 

 
                                        
BÀI DỰ THI LỚP 6/1

 NIỀM VUI KHI CÓ CÔ

Từ khi chập chững biết đi
Mẹ đã ở cạnh nâng niu từng ngày
Đến khi biết những điều hay
Có cô bên cạnh đong đầy yêu thương
Để khi cắp sách đến trường
Mang bao hy vọng trên đường thành công
Ơn cô- biển rộng mênh mông
Lời cô em sẽ quyết không phụ lòng
Giờ em mong được từng ngày
Thấy cô khỏe mạnh, tràn đầy niềm vui
Nhìn cô nở những nụ cười
Lòng em như những vui tươi dạt dào
                         Huỳnh Đình Phát

ƯỚC MƠ THÀNH CÔ GIÁO

Mai sau em mơ thành cô giáo
Để được giống mẹ và cô giáo em
Em đến trường cô giáo giống mẹ em
Ở nhà, mẹ em là cô giáo

Mai sau em mơ thành cô giáo
Để bàn tay triều mến giống cô em
Có nét chữ ngay ngắn giống như mẹ
Vui vẻ, dịu hiền như những cô tiên

Mai sau em mơ thành cô giáo
Tà áo dài thướt tha, nét quê hương
Và mỗi ngày hai buổi đến trường
Mơ ước, mai sau chỉ là thế đó.
               Nguyễn Hoàng Nguyên Thảo

                                                           NHỚ VỀ CÔ

 
          Đã hơn 5 năm cắp sách đến trường, được học tập, dìu dắt, dạy bảo của nhiều thầy giáo, cô giáo, hình ảnh mỗi thầy cô đều để lại cho em những ấn tượng sâu sắc, khó phai. Nhưng có một người cô mà có lẽ em không bao giờ quên được, người cô mà em quý mến nhất đó là cô giáo dạy em năm lớp Một và cả lớp Năm - Cô Nguyễn Thị Tâm Khánh, cô giáo mà em cảm thấy như người mẹ thứ hai của mình.  
          Đến bây giờ em vẫn còn nhớ như in những kỷ niệm về cô từ khi em mới vào lớp Một. Em vốn là một học sinh hiền lành biết vâng lời thầy cô  nhưng đôi lúc cũng đùa giỡn và nói chuyện trong lớp. Nhớ có một lần em nói chuyện với bạn gây ồn ào trong giờ giảng bài của cô, cô đã phạt em vì tội nói chuyện riêng trong giờ học. Cũng không hiểu vì sao từ hôm đó em rất sợ và không còn mạnh dạn mỗi khi cô vào lớp. Trong giờ học của cô, em không dám phát biểu xây dựng bài hay có ý kiến gì, ngoài việc ngồi im thin thít. Có nhiều câu hỏi em biết rất rõ nhưng cũng không dám giơ tay một phần vì sợ sệt, một phần hình như chẳng có động cơ nào khi phát biểu. Cứ như vậy mãi tới gần thi giữa học kỳ I, trong giờ ra chơi cô gọi em lên và hỏi: “Tại sao thời gian gần đây con lại không phát biểu xây dựng bài, trước đó mỗi tiết học con đều rất hăng hái cơ mà?”. Em lấy hết can đảm nói với cô: “ Thưa cô tại vì con sợ ạ!”. Cô bảo “ Nếu con sợ cái gì thì cứ nói với cô”. Lúc đó em mới mạnh dạn hơn và em thưa với cô rằng, em sợ vì cô đã la và phạt em hồi đầu năm học. Nghe vậy cô đã khuyên em: “ Ai rồi cũng mắc lỗi, nhưng nếu con biết nhận lỗi và sửa lỗi thì cô sẽ tha cho, và cô cũng đã tha lỗi cho con rồi đó”. Nghe cô nói vậy, em ngập ngừng thưa với cô: “ Con cảm ơn cô đã khuyên nhủ con ạ! Con hứa sẽ sửa lỗi của mình để cô vui lòng”. Và kể từ hôm đó trở đi em đã mạnh dạn hơn, vững tin hơn, em không còn nói chuyện riêng trong giờ học và phát biểu xây dựng bài rất sôi nổi; đặc biệt em tham gia rất nhiều hoạt động trong lớp, từ hoạt động trong học tập đến các  môn thể dục thể thao.
          Không chỉ riêng em, cô còn giúp đỡ rất nhiều bạn trong lớp từ học sinh yếu đã tiến bộ hơn nhiều. Có một bạn thường xuyên bị điểm yếu kém, nhưng cô đã phát hiện ra nhược điểm của bạn đó trong học tập và giúp bạn khắc phục nhược điểm, từ đó bạn học tiến bộ nhiều, cuối năm bạn đó được lớp bầu chọn là học sinh tiến bộ nhất lớp. Cô dạy lớp em đoàn kết thương yêu và giúp đỡ nhau trong học tập. Khi có bạn chưa hiểu bài cô liền giảng lại cho cả lớp chúng em hiểu sâu hơn. Khi lớp có những vụ việc gì cô đều giải quyết, xử lý rất công bằng thuyết phục, chúng em càng thêm quý trọng cô. Cũng vì cô, chúng em đã học tập rất chăm chỉ và tham gia tốt nhiều hoạt động của trường. Cuối năm, lớp em đạt danh hiệu xuất sắc nhất khối. Cũng từ nề nếp đó lớp chúng em luôn phấn đấu học tốt và tham gia sôi nổi nhiều hoạt động trong liên tục những năm lớp Hai, lớp Ba, lớp Bốn.
          Và thật bất ngờ khi lên lớp Năm chúng em lại được gặp cô, cô tiếp tục chủ nhiệm lớp em ở năm cuối cấp Tiểu học, bấy giờ chúng em đã lớn khôn hơn không còn bỡ ngỡ, chập chững như những ngày đầu vào lớp một, lại được gặp cô giáo cũ, một cô giáo mà cả lớp đều quý mến. Cô lại tiếp tục bày vẽ, dìu dắt chúng em. Chúng em cũng đã học tập rất tốt và thường xuyên báo cáo, tâm sự với cô về mọi hoạt động của lớp. Đây là năm mà lớp chúng em đạt rất nhiều thành tích trong học tập trong các hoạt động thể dục, thể thao, các kỳ thi cấp trường cũng như cấp thành phố. Cuối năm lớp em lại đạt danh hiệu xuất sắc nhất khối lần thứ tư và chúng em chia tay cô để lên lớp 6, mang theo trong mỗi bạn hình ảnh người cô mà chúng em luôn yêu mến và quý trọng. Chúng em tự hào về lớp 5/3, về trường Tiểu học Trần Quốc Toản nơi chúng em có nhiều kỷ niệm đẹp về những ngày đầu cắp sách đến trường, nơi đó em đã học hỏi được nhiều điều hay lẽ phải, nơi đã lưu giữ nhiều kỷ niệm tuổi thơ, nhất là với cô giáo chủ nhiệm mà chúng em không thể nào quên. Nhớ về cô, nhớ về trường thỉnh thoảng chúng em lại hát bài “ Trường Trần Quốc Toản thân yêu” do cô giáo lớp em Nguyễn Thị Tâm Khánh sáng tác.
                                                                          Nguyễn Hữu Minh Tâm

 BÀI DỰ THI LỚP 6/2
 
CÔ GIÁO EM
 
Đời em gắn bó mái trường
Em yêu cô giáo tình thương mặn nồng
Dạy em gần giũ non song
Dạy cho em có tấm lòng ước mơ
Dạy em giỏi tiếng năm châu
Mai sau khôn lớn thi tài quốc gia
Công ơn dạy dỗ của cô
Chúng em sẽ mãi khắc sâu trong lòng
Em luôn yêu mẹ suốt đời
                  Như yêu cô giáo rạng ngời tình thương                                                                                             
                              Hứa Viết Thu Huyền

 
CẢM NHẬN VỀ CÔ CHỦ NHIỆM
 
       Trong cuộc đời học sinh, ai cũng có ít nhiều những kỹ niệm đáng nhớ về mái trường, thầy cô và bạn bè, riêng tôi cũng vậy. Đằng sau những kỷ niệm mãi mãi không quên ở thời tiểu học, chúng em bước vào cấp II. Khi bước vào tuần học đầu tiên bằng một tâm trạng hồi hộp xen lẫn có một cái gì đó đầy xa lạ. Nhưng không ngờ tất cả những gì đã đến đều đẹp hơn những gì tôi tưởng tượng.
    Hôm ấy là ngày Khai giảng đầu tiên của năm học mới, cả lớp 6/2 của tôi cũng như các bạn lớp 6 khác được cả trường chào đón nồng nhiệt. Sau lễ khai giảng nhà trường tiếp tục cho chúng em tham gia thi các hoạt động như: thi vẽ tranh, nhíp ảnh nhân ngày khai trường, thi kể chuyện về Bác Hồ, thi múa Dân vũ, thi tìm hiểu về biển đảo chủ quyền của đất nước,…rất sôi động. Mỗi cuộc thi mang một sắc thái riêng, một cảm xúc riêng mà chỉ có ở trường THCS Lý Tự Trọng TP Tam Kỳ mới có được.
     Tiết Anh văn của cô chủ nhiệm là tiết học đầu tiên của năm lớp sáu. Cô giáo bước vào lớp với nụ cười thật tươi trông cô thật phúc hậu. Cô giới thiệu cô tên là Thùy Trâm, cô sẽ chủ nhiệm và dạy anh văn lớp mình. Còn lại thời gian sẽ giúp cô trò ta hiểu biết về nhau rồi cô vào bài giảng. Tôi ngồi ở một góc của lớp chăm chú nhìn theo những từ ngữ của bài giảng thật  nhẹ nhàng và hấp dẫn. Vừa viết vừa giảng, cô vừa đối thoại với chúng em làm cho tiết học gần gũi vô cùng. Tôi nhìn cô! Cô đang giảng say sưa quá, khiến tôi muốn giữ tất cả những lời giảng của cô trong tâm trí tôi. Và cứ thế giờ giảng của cô trôi qua ngắn ngủi đến vô cùng, trước khi tạm chia tay cả lớp tôi nhìn nhau vỗ tay giòn giã. Ấn tượng của tôi từ tiết học đầu tiên là thế đấy . Tôi tự nhủ với lòng mình phải cố gắng học giỏi hơn nữa để khỏi phụ lòng cô và ba mẹ .
 
                                                                           Hứa Viết Thu Huyền

BÀI DỰ THI CỦA LỚP 7/5
 
           THẦY CÔ- NHỮNG NGƯỜI LÁI ĐÒ TẬN TỤY
                               
                                         Muốn sang sông thì bắc cầu kiều
                             Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.
 
Tôi lớn lên trong vòng tay ấm áp của mẹ, tôi khôn lớn và trưởng thành nhờ sự dạy dỗ của cha, tuổi thơ tôi gắn liền với câu ru à ơi cầu ván đóng đinh của bà... Năm tháng qua đi, những tình yêu cảm ấy cứ lớn dần đi, tôi chỉ nghĩ rằng chỉ có gia đình là tình yêu thương lớn nhất của tôi. Và rồi lớn lên một chút, tôi học đạo lí làm người đến học cả những con toán đơn giản , những chữ a,b,c... Vâng, người cho tôi tri thức người gắn bó với tôi trong suốt cả quãng đường học tập không ai khác là những người thầy, người cô - những người lái đó thầm lặng đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai...
 
Tuổi học sinh chắc ai cũng đã từng trải qua- cái tuổi của sự thơ mộng, và cũng là cái tuổi đáng nhớ nhất đối với mỗi người.Nhớ những ngày mới chập chững bước vào trường, thầy cô cầm tay ta uốn nén từng chữ, dạy ta phải tròn miệng đọc chữ o, đội mũ là chữ ô. Những học sinh như tôi phải tự hỏi rằng “Liệu nếu như không có lòng yêu thương mãnh liệt đến như vậy thì những ngườ lái đò có hi sinh tận tụy chăm sóc cho những học sinh bé bỏng của họ không ?”
Phải, tình yêu đó phải xuất phát từ trái tim cỉa những người làm cha, làm mẹ dành cho những đứa con. Tình yêu đó sưởi ấm và bùng cháy tâm hồn tôi, nó dặn tôi phải luôn chăm ngoan, vâng lời , phải biết đạt được ước mơ và thành công trong xã hội, những điều ấy chỉ muốn làm hài lòng thầy cô và mở ra một con đường mới cho thế hệ trẻ.
 
Thầy cô- hai tiếng gọi sao mà thiêng liêng chắc chỉ có những người học sinh như chúng tôi mới được phép gọi. Thầy cô chắp cánh cho những ước mơ hoài bão của chúng tôi, thầy cô dạy chúng tôi về sự thành đạt, về công danh, về những điều hay lẽ phải trong cuộc sống. Những học sinh đã học được bao nhiêu là điều từ thầy cô- những người hướng đạo
 
Vâng “nghề giáo như nghề chèo đò, phải đưa con đò đến bến bờ bên kia” Phải dành  bao sức lực, thời gian mới có thể chống chọi, nhiều khi sóng mạnh, bão gió, những con đò ấy trôi dạt về phương nào để những người lái đò cứ trông mong, rồi lại buồn phiền. Thầy cô dành tình yêu thương vô bến bờ với những đứa trẻ non nớt trong xã hội rộng lớn. Những đứa ter ấy ngơ ngác nhìn ra cuộc đời rồi lại từng bước, từng bước leo lên bậc cao hơn của tri thức nhờ sự dẫn dắt của thầy cô.

Chuyến đò thời gian cứ lặng lẽ trôi mà không hay biết rắng tình yêu của chúng tôi đ ối với thầy cô cứ lớn dần theo năm tháng. Chuyến đò của niềm yêu thương, sự kính trọng, biết ơn và sự nhớ mong. Mong sao có thể quay về khi xưa để được nói lời cảm ơn, xin lỗi, lời hứa hẹn sẽ thành công trong tương lai. Nhớ sao là nhớ cái giọng nói ấm áp, cái gật đầu hài lòng và ánh mắt của sự tin tưởng.
       
          Dẫu con đò ấy cứ trôi dạt về đâu nhưng tình thầy cô dành cho học sinh thì trường tồn mãi theo thời gian, cái tình cảm thiêng liêng nhường nào. Không bao giờ- không bao giờ những người học sinh chúng tôi có thể quên được những công lao to lớn của thầy cô, như đã góp phần đưa những con đò nhỏ của họ sang bờ tri thức.
                               
                                                                   - Hồng Nhung 7/5 -
 
                               CÔ GIÁO LỚP EM
 
                        Cô giáo lớp em thật dễ thương
                        Cô dạy Nguyễn Du mới sang trường
                        Việc gì cô cũng đều tận tụy
                        Cả lớp gọi cô là mẹ Hương.
 
                        Cô giáo lớp em thật diệu hiền
                        Ngày nào cô cũng nhắc thường xuyên
                       Học hành chăm chỉ, vâng lời mẹ
                       Cả lớp gọi cô là mẹ Hương.
 
                       Cô dạy chúng em rất nhiều điều
                       Em là cậu bé lắm tai ương
                       Từ khi được cô thương, nhắc nhở
                       Nay đã nhiều lần được biểu dương.
 
                       Những lời cô dạy thật thiêng liêng
                       Bạn nào trong lớp cũng học siêng
                       Cố gắng thi đua phong trào tốt
                       Nay được tuyên dương trước toàn trường.
                                 - Trần Phước Đăng Khoa 7/5 -
BÀI DỰ THI LỚP 8/1

 
NHỚ ƠN THẦY
Thầy cô gắng bó mái trường
Tận tâm công việc, mến thương học trò.
Yêu nghề chẳng quản âu lo
Chăm đàn trò nhỏ sao cho đủ đầy.
 
Mong sao kiến thức mỗi ngày
Nhiều thêm, vững chắc dựng xây cuộc đời.
Học tập- Lao động- Vui chơi
Tâm- Tài- Trí- Đức mọi nơi vẹn toàn.
 
Ơn thầy học giỏi chăm ngoan
Ở trường học giỏi, đảm đang việc nhà.
Đấy xem như một món quà
Em xin gửi tặng gọi là biết ơn. 
                                                    CHÂU THỊ QUỲNH NHƯ
                                                                       LỚP 8/1
HOA ĐIỂM MƯỜI
Sáng nay em đến trường yêu
Hàng cây im lặng gió kêu rì rào
Cô em mặc áo dài màu
Thầy em tươi tắn nói chào vui ghê

Hai mươi mười một lại về
Nhớ thầy cô thuở a bê vỡ lòng
Thầy cô ơn nặng biển Đông
Cho em khôn lớn thành công với đời

Này các bạn thân yêu ơi!
Gắng chăm học tập rạng ngời niềm vui
Mai đây dù có ngược xuôi
Nhớ trường nhớ lớp ngọt bùi có nhau

Điểm mười là hoa đỏ au
Là tình thương mến ngọt ngào dâng lên
Điểm mười là hoa không tên
Là con thuyền nhỏ đưa em vào đời.
 
                                              NGUYỄN MINH THI
                                          LỚP 8/1
BÀI DỰ THI LỚP 8/2
 

BMỘT KỶ NIỆM BUỒN
Trong đời người, ai cũng có kỉ niệm. Kỉ niệm đó có thể là kỉ niệm vui hay kỉ niệm buồn. Nhưng đối với tôi, kỉ niệm những lần ấy là một bài học mà tôi nhớ nhất đó là lần tôi mắc khuyết điểm năm học lớp Bảy.

Tôi vẫn nhớ như in cái hôm ấy, một buổi sáng đẹp trời, tôi đến trường sớm hơn mọi hôm vì hôm nay tôi trực nhật. Cũng như mấy lần trực nhật trước tôi đến lớp và quét lớp, lau bảng, kê lại bàn ghế, dọn dẹp chỗ ngồi của giáo viên. Tôi tình cờ nhặt được một quyển sách văn tham khảo của cô giáo dạy văn để quên ngày hôm qua. Ngay lúc đó, tôi lấy quyển sách và bỏ vào cặp. Ngay lúc đó cũng là lúc các bạn đến lớp. Tôi vẫn cứ nói chuyện vui vẻ vẻ với các bạn như không có chuyện gì xảy ra. Thế rồi, tiết một, tiết hai, tiết ba, tiết bốn, tiết năm trôi qua, mọi người đều không biết việc xấu mà tôi đã làm. Sáng hôm sau, tôi đến lớp thì đã thấy cô giáo dạy văn đang tìm một thứ gì đó. Bất chợt tôi hoảng hốt trong giây lát. Cô nhẹ nhàng hỏi cả lớp: ‘ Các em có thấy quyển sách tham khảo cô để quên trên bàn hay không?’. Cả lớp đồng thanh hô to: ‘ Dạ không có ạ!’. Rồi cô lại hỏi: Hôm qua ai trực nhật vậy?.  Tôi đứng lên với vẻ bình thản đang cố che giấu việc mình làm và trả lời: Dạ không. Thế rồi cô nói: Cô cảm ơn cả lớp, chắc cô lại để quên đâu đó. Cả lớp tôi tiếp tục giờ truy bài. Chiều hôm đó đúng lịch các bạn đến nhà tôi học nhóm. Tôi dẫn các bạn vào phòng học của mình. Và chuyện đó đã xảy ra, các bạn vô tình thấy quyển sách văn của cô giáo đang tìm ở trên bàn tôi. Tôi lo sợ vội vã cất quyển sách vào trong tủ. Chúng tôi vẫn học nhóm nhưng trong đầu tôi luôn nghĩ đến việc ấy và nhiều câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi: Liệu cô có biết tôi là người lấy không và nếu cô biết thì tôi sẽ trả lời như thế nào?.  Sáng hôm sau tôi đi đến trường với một tâm trạng bất thường. Tôi sợ cô biết tôi là thủ phạm, tôi sợ các bạn sẽ nói tôi là kẻ không trung thực và tôi sợ chính tôi làm cô buồn. Cô bước vào lớp và cô nói nhỏ tôi tí hết giờ lên gặp cô có một số chuyện. Mồ hôi của tôi ướt đẫm mặc dù thời tiết hôm nay không quá nóng. Chấp choáng đã hết giờ, tôi lên gặp cô. Cô chưa kịp nói gì thì tôi đã oà khóc và xin lỗi cô. Cô chỉ khuyên bảo nhẹ nhàng, và bảo tôi biết nhận lỗi như thế thì tốt. Mặc  dù nói vậy nhưng trong thâm tâm tôi biết rằng cô rất thất vọng về tôi. Gía như thời gian có thể quay trở lại thì tôi sẽ không làm như vậy.
        Qua bài học đó, tôi rút ra bài học kinh nghiệm cho mình. Thời gian sẽ không quay trở lại, những điều tôi làm có thể sửa chữa đươc nhưng nó đã gây ra vết thương cho cô.
 
 
Còn nhớ những ngày này
Thầy, trò còn vui vẻ
Vậy mà đến bây giờ 
Bóng dáng thầy còn đâu?

Tôi tìm những hình ảnh 
Rất quen thuộc của người 
Trong từng trang kí ức 
Trong từng nỗi niềm xưa.
 
Còn nhớ những ngày nào
Thầy dạy con nét chữ
Dạy con những điều hay 
Và cả những kí ức.
Mà giờ đây còn đâu?
Còn đâu nữa, thầy ơi?
Con vất vả tìm thầy
Giữa cuộc sống bon chen
 
Nghĩ về người tôi khóc
Cảm ơn thầy, thầy ơi
Thầy là đại cổ thụ
 
Che mát cả đời em
 
                                          Em : Nguyễn Tấn Nghĩa

BÀI DỰ THI CỦA LỚP 8/7

MẸ HIỀN
 
    Tôi không phải là họa sĩ, vậy mà tôi luôn khát khao vẽ cho mình một bức tranh. Một bức tranh mà mọi màu sắc của nó luôn ấp ủ, sống động mãi trong tôi…
    Mới ngày nào còn cái nắng chói chang, ngột ngạt, oi bức của mùa hè vậy mà giờ đây tiết trời đã cuối thu. Mấy hôm nay trời chuyển mưa. Giờ tan trường, tôi đứng nép vào cửa phòng bảo vệ, buồn bã nhìn những giọt nước mưa rơi xuống từ các mái hiên. Mưa xuống sầm sập, giọt ngã giọt bay, bụi nước tỏa trắng xóa. Một mùi nồng ấm, hình như hơi ngọt lại hình như hơi ngai ngái, cái mùi xa lạ man mác của những trận mưa mới đầu mùa…Tôi bỗng thấy nhớ mẹ…Mẹ đi công tác đã hơn một năm nay. Nhà chỉ còn ba bố con, bố bận việc cả ngày, chiều về còn đón em nữa nên bố chẳng bao giờ đến đón tôi đâu…
  - Tuyền, em không có áo mưa à?
    Tôi ngước nhìn lên, cô giáo đã dừng xe ngay cạnh tôi.
    Cô nhìn tôi rồi lại nhìn vào nới xa, vào khoảng không đang giăng giăng đầy những giọt mưa.
 - Em không chờ được đâu, mưa còn lâu đấy! Thôi, lên xe cô đưa em về.Tôi biết mình thật đoảng. Ở nhà, bố vẫn dặn là luôn luôn phải mang áo mưa khi đi học, vậy mà tôi vẫn chủ quan. Nhưng tôi không muốn phiền đến cô,tôi muốn mình phải chịu sai lầm của bản thân. Nhưng rồi ánh mắt cô, ánh mắt không còn vào khoảng xa nữa mà rọi vào tâm hồn của tôi, ấm áp như muốn nói: “Thôi nào, con lên xe cô chở về, đừng ngại”. Tôi lên xe. Theo gió, mưa cứ ràn rạt vào tà áo mưa cô che cho tôi. Tôi thu mình lại và bất giác cảm thấy mình như chú gà con núp trong  đôi cánh của gà mẹ. Cái cảm giác được che chở, đùm bọc ấy thật khó quên! Tôi sẽ mời cô vào nhà, pha nước mời cô uống cho ấm, và nếu bố về rồi, bố hẳn phải vui mừng, biết ơn cô…Tôi cứ miên man tưởng tượng ra cái không khí hồ hởi, cảm động trong gia đình khi đón cô, thì xe về đến nhà lúc nào không biết. Nhưng thật tiếc, cô đã không vào nhà. Những giọt nước mưa phả trên gò má cô, theo lọn tóc xõa trên trán cô, lăn vào lòng tôi lạnh buốt. Tôi không thể pha nước mời cô, cô không để cho bố cảm ơn cô. Cô vội vã quay xe sau khi chào tôi “Em vào nhà đi kẻo ướt”. Tôi chào cô và cứ buồn day dứt mãi hay là mình đã làm gì sai.
    Chiều nay đến lớp, cả lớp bảo nhau con cô bị ốm.Tôi mới dần hiểu ra sự vội vã của cô, hiểu được cái nhìn của cô vào nơi xa, vào khoảng không mưa đang giăng giăng đầy trời kia. Chính trong khoảnh khắc ngắn ngủi từ cái nhìn đó của cô, đã nảy nở khát khao trong tôi: Một bức tranh về cô, về ánh mắt mà mỗi khi nhìn vào tôi đều nhận ra: Đó là ánh mắt của người mẹ hiền với đứa con YÊU.
                                     
                                                Bài dự thi sáng tác thơ văn chào mừng ngày 20.11
                                                      
        ƠN CÔ-NGÀY HIẾN CHƯƠNG
 
Hai mươi-mười một đến rồi
Họa mi cất tiếng giữa đồi vui reo
Thuyền ai xuôi mát mái chèo
Đưa bao kiến thức,vượt đèo gian lao
Ơn cô nặng tựa ngày sâu
Ví như tình mẹ, dạt dào biển khơi
Bao năm vất vả cô ơi?
Là bao kiến thức nào vơi cô thầy
Chúng em khôn lớn từng ngày
Tóc thầy cô điểm dàn dày gió sương
Rồi đây cái thuở đến trường
Chỉ là kỉ niệm phố phương ngày xưa
Nhớ sao lớp học ngày mưa
Giọng cô tha thiết, say sưa ngọt ngào
Ý thơ đẹp tựa vì sao
Từ trong văn học nỗi đau con người
Nhìn trong ánh mắt nụ cười
Nhìn trong cuộc sống,tình người bao la
Những ngày tiết nóng khét da
Giọng cô tươi mát như là suối reo
Mấy mươi khuôn mặt vui theo
Thơ từ, ca phú, cũng đều nhẹ tênh…
Hai mươi mười một về bên
Muôn hoa gởi chúc cô thêm nụ cười
Ơn cô, ghi tạc suốt đời
Chúng em quyết chí, học hành chăm ngoan
Hiến chương Nhà giáo hân hoan
Cô trò ta mãi…chứa chan…ân tình

 
Tác giả bài viết: Phạm Thị Đăng Tuyền

BÀI DỰ THI CỦA LỚP 9/1

(Số lượng: 2 bài)


      NHỚ VỀ CÔ
 
Nhớ về trường xưa con nhớ cô
Nhớ về người đầu tiên ban cho tri thức
Mở cho con cánh cổng diệu kì
Dẫn con đi đến tương lai tươi sáng
                    *****
Nhớ về trường xưa con nhớ về cô
Nhớ bàn tay cô vỗ về con ngày ấy
Bàn tay cô có phép màu cổ tích
Ban cho con chìa khóa của yêu thương
                      ***** 
Nhớ về trường xưa con nhớ về cô
Nhớ nụ cười thân quen và trìu mến
Nụ cười ấy ngập muôn ánh sáng
Dắt con đi trong thế giới của tình thương
                      ***** 
Nhớ về trường xưa con nhớ về cô
Nhớ người mẹ hiền với tình thương ấp ủ
Bục giảng ngày xưa vẫn đôi lời nhắn nhũ
Cô giáo ơi! Con nhớ mãi suốt đời.
                   HS lớp 9.1
             Lương Thị Thảo Nhi
 


MẸ TÔI
 Mỗi người trong chúng ta, có lẽ ai cũng được cất tiếng khóc chào đời trong sự chào đón và thương yêu của người thân. Tình cảm ấy đi theo ta qua bao năm tháng mà chẳng bao giờ đổi thay, nó bao bọc ta, bảo vệ ta trước những khó khăn của cuộc đời. Tình cảm ấy là sự bao dung của người mẹ, là sự nghiêm khắc của người cha. Tôi nhận được niềm yêu thương của cha và mẹ nhưng có lẽ người quan tâm đến tôi nhất chính là mẹ.
Mẹ tôi đã bốn mươi bảy tuổi nhưng thân hình mẹ vẫn mảnh mai, thon thả như ngày nào làm tôn thêm vẻ đẹp sang trọng của mẹ. Mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng. Đôi mắt mẹ đen láy, khi cười hiện lên vết thời gian. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng hồng, mịn màng. Đôi tay mẹ mềm mại, lòng bàn tay đã có nhiều vết chai. Tôi biết, những vết chai đó là do mẹ cố công làm việc để chị em tôi dành thời gian học bài và làm bài. Bàn tay ấy đã giúp tôi có được chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ, chiếc quần xanh đi học hàng ngày. Thương mẹ nên tôi luôn tự nhắc nhở mình phải cố mà học cho thật giỏi, mẹ vui, gia đình vui. Giọng nói mẹ dịu dàng pha thêm chút tiếng Huế nhẹ, nghe thật hay. Chính giọng nói đó đã gắn chặt vào tâm trí tôi để sau này tôi luôn luôn ghi nhớ. Mẹ hay kể chuyện cổ tích cho tôi  nghe, mặc kệ tôi bao nhiêu tuổi. Chất giọng trầm bổng, mềm mại như đưa tôi về thời An Dương Vương gặp cô công chúa Mị Châu và Trọng Thủy, về thời vua Hùng gặp chàng hoàng tử Lang Liêu chất phác, hiền lành…
Mẹ là người phụ nữ tận tâm với gia đình và con cái. Ở nhà, mẹ là người nội trợ tài ba. Những món ăn mẹ làm đều rất ngon. Không những thể, mẹ còn làm phong phú hơn cho thực đơn gia đình bằng cách học làm các món mới trên Internet. Mỗi bữa ăn của gia đình tôi đều nồng đượm tình yêu thương của mẹ. Thật ngọt ngào! Mẹ là người thầy, người Mẹ, người bạn lớn của tôi. Mẹ rất để tâm đến việc học của tôi.  Những bài nào khó tôi thường hỏi Mẹ và sau đó tôi sẽ nhận được một bài giảng hoàn mĩ để giải thích tất cả sự vướng mắc trong đầu… Sau những giờ học tập, tôi lại ngồi cùng Mẹ tâm sự chuyện trường, lớp, về bài vở, về những đứa bạn thân. Cũng nhờ những giờ đó, tôi đã được Mẹ chỉ cách tháo gỡ các mâu thuẫn, cách giải quyết tốt nhất và thái độ sống. Mẹ còn giới thiệu tôi đọc các tác phẩm văn, thơ hay của Nam Cao, Đoàn Giỏi, Huy Cận, Đặng Thai Mai…Mẹ còn khuyến khích tôi đọc những bài văn, bài thơ về xã hội Thế kỷ XX, về các cuộc Cách mạng của dân tộc, từ đó tình yêu quê hương, đất nước của tôi đã dần được hình thành, ăn sâu vào trí óc. Một người Mẹ tâm lý! Ở trường, Mẹ là cô giáo tốt, được học sinh và phụ huynh yêu quý, kính trọng. Ngày 20-11 nào, nhà tôi cũng tấp nập đón các anh chị học trò cũ và các học sinh mới của mẹ. Sau khi học sinh về hết, Mẹ lại đem hoa được tặng ra cắm vào các lọ đặt ở mỗi phòng. Mẹ nâng niu những cành hoa ấy như nâng niu, trân trọng tấm lòng người tặng. Đó là những tình cảm đẹp nhất và đáng quý nhất.
Tư tưởng và lối sống của tôi chịu ảnh hưởng nhiều từ Mẹ nên cũng chẳng lấy làm lại gì khi tôi lại muốn trở thành giáo viên trong tương lai. Sự giáo dục của Mẹ đã giúp tôi có nhiều thuận lợi trong cuộc sống. Nó giúp tôi phân biệt được cái đúng, cái sai, biết cảm thông, chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh, biết cảm ơn, xin lỗi, sửa lỗi đúng lúc và quan trọng nhất là thói quen giữ chữ “Tín” khi làm bất cứ công việc nào. Tôi học tập nhiều điều từ Mẹ. Tôi ý thức tự giác học tập cho đến việc say  mê tìm hiểu thế giới xung quanh. Mẹ đã hướng tôi đi trên con đường của cái thiện, cái tốt, tránh xa cái xấu, cái đáng lên án.
Từng ngày tôi càng hoàn thiện hơn về suy nghĩ và hành động của mình. Đó là công lao giúp đỡ vô cùng to lớn của Mẹ- người đã giúp tôi cải thiện cái nhìn về cuộc sống, xã hội. Tôi yêu Mẹ lắm. Nhờ Mẹ mà mới có tôi của ngày hôm nay. Tôi chỉ muốn hét to lên với cả thế giới rằng: “Mẹ ơi, con yêu Mẹ vô cùng!”
                                                                  HS lớp 9/1
                                                         Nguyễn Thị Quỳnh Giao

 

BÀI DỰ THI CỦA LỚP 9/3

Chào mừng kỷ niệm 32 năm ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11/2014 - 20/11/2014), tập thể lớp 9/3, Chi đội Phan Đình Giót xin gửi chùm thơ - văn gồm 4 bài dự thi: Theo em vào lớp của bạn Nguyễn Hoàng Phước, Nhớ cô của bạn Trương Bảo Vân, Vòng quay... của bạn Phan Chí Bảo, Ký ức khai trường của bạn Hồ Uyên Phương. Đâylà những sáng tác về tình thầy trò, hồi ức về một thời đã qua, về tuổi học trò... Xin trân trọng kính mời các thầy cô giáo và các bạn đọc.

BÀI DỰ THI (BÀI 1)

NGUYỄN HOÀNG PHƯỚC

 THEO EM VÀO LỚP

 Tiếng trống rộn rã

Xua tan nắng hè

Gọi thêm tiếng ve

Trên vòm cây lá

 

Bầu trời trong quá

Một màu tươi non

Áo trắng quần xanh

Theo em vào lớp.

BÀI DỰ THI (BÀI 2)

TRƯƠNG BẢO VÂN

 NHỚ CÔ

(Cho một ngày xa trường và cô giáo kính yêu)

 Bồi hồi nhớ lại cô xưa

Bảng đen phấn trắng say sưa giảng bài

Cô tôi ngày ấy đa tài

Hát hay, vẽ đẹp, hình hài đáng yêu

Từng ngày cô cứ dệt thêu

Ước mơ chắp cánh tin yêu cho đời

Bây giờ cô tóc bạc rồi

Em về thăm lại, cô ơi... nao lòng!

Hai mươi mười một... tươi hồng

Lời con chân thật chúc mừng cô xưa.

 

BÀI DỰ THI (BÀI 3)

PHAN CHÍ BẢO

 VÒNG QUAY...

 

Đến mùa hoa phượng nở

Lòng lại buồn mơn man 

Chào bảng đen lớp học

Chào bạn bè thân thương

 

Ôi những cánh hoa phượng

Rơi suốt trên đường về

Trái tim hoài xao xuyến

Hoa rơi... Buồn. Buồn ghê...

 

Ba tháng hè rộn rã

Thời gian trôi qua dần

Hè đẩy mùa thu đến

Lá vàng rơi đầy sân

 

Buổi tựu trường cũng đến

Tiếng trống reo vang lừng

Áo trắng vào lớp học

Sáng lên niềm vui chung...

 

BÀI DỰ THI (BÀI 4)

 H UYÊN PHƯƠNG

KÍ C KHAI TRƯỜNG

          Thu chớm về, cây bên đường bắt đầu thay lá, không còn xanh tươi như trước nữa, bây giờ chỉ còn lại màu cam nhạt, dịu dàng như sắc trời thu. Những cơn gió se se lạnh thổi về, kết thúc hẳn những tiếng ve kêu trong trưa hè oi ả. Bao kỉ niệm trong sáng của ngày khai trường đầu tiên chợt ùa về trong tâm trí tôi, những cảm xúc dù đã qua tám năm ròng nhưng chưa hề phai nhạt.

          -Mẹ ơi! Đi học thôi!

          Tiếng tôi vang vọng vào buổi sáng thứ Hai, đó là ngày khai trường đầu tiên vào lớp Một của tôi. Tôi nhớ rõ, hôm ấy là một ngày mưa lất phất, mặc dù trời lạnh nhưng sự háo hức và lo lắng khiến tôi thức dậy rất sớm. Tôi tự mình mặc quần áo và sắp xếp lại sách vở khiến mẹ tôi rất bất ngờ vì “hiện tượng” kì lạ này, có lẽ vì tôi đang trải qua một bước ngoặt lớn trong đời, đó là ngưỡng cửa vào lớp Một. Mọi thứ mẹ đã chuẩn bị sẵn sàng cho tôi từ tối hôm qua, nào quần áo, nào sách vở rồi giày dép, mẹ còn thắt cho tôi hai bím tóc thật xinh nữa. Có lẽ rằng, không chỉ riêng tôi, cả mẹ cũng hồi hộp không kém.

          Tôi chạy thật nhanh rồi leo lên xe ngồi sau lưng mẹ, hai mẹ con đi qua một quãng đường khá dài để đến trường. Tôi lại để ý kĩ từng cảnh vật bên đường, vài bông hoa cúc đang e lệ nép mình sau chiếc lá, cũng giống như tôi, chắc nó cũng cảm nhận được không khí của buổi tựu trường hôm nay, khác hẳn với những ngày khác, để rồi lại vương vấn chút lo âu còn đọng lại. Tôi ngắm kĩ từng ngôi nhà, từng cái cây bên đường, vừa lạ lại vừa quen, hay có lẽ, do cái lạnh và ẩm ướt của cơn mưa nên trong tôi lại xuất hiện những cảm xúc kì lạ mà trước đây chưa hề có?

          Tôi mải mê ngắm nhìn nên ngôi trường đã hiện lên từ lúc nào, thật to lớn và hùng vĩ! Nhẩm đánh vần dòng chữ “Trường Tiểu học Trần Quốc Toản”, trước mắt tôi bây giờ là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ, ở đây chẳng có những cầu trượt, những đu quay như trường mẫu giáo, mà thay vào đó là những dãy phòng học nghiêm trang, cùng hàng cây che bóng mát. Chợt thấy vài anh chị hàng xóm vui vẻ trò chuyện và hỏi thăm nhau sau ba tháng hè xa cách mà tôi thèm được như vậy vô cùng. Vì là học sinh mới nên cái gì tôi cũng cảm thấy xa lạ và bỡ ngỡ, một phần cũng vì ở đây khác hẳn so với trường Mẫu giáo, thế nên tôi chỉ đứng nấp sau lưng mẹ. Rồi mẹ dắt tay tôi ngồi vào hàng ghế lớp ¼, lúc này các bạn đã tập trung đầy đủ để bắt đầu lễ Khai giảng. Tôi bắt gặp hai đứa bạn học cùng lớp mẫu giáo nên quay sang nói chuyện ríu rít, cùng nhau bàn tán về buổi lễ khai giảng. Rồi cả trường đứng lên chào cờ, tụi tôi cũng bối rối đứng lên, ngưỡng mộ nhìn các anh chị hát Quốc ca mà bập bẹ hát theo. Tôi thích thú ngắm nhìn mấy chùm bóng bay sặc sỡ và những chiếc mũ Ca-lô lạ lẫm của các anh chị mà bỏ quên bài phát biểu của thầy Hiệu trưởng. Đến khi tiếng trống khai trường vang lên, tôi mới giật mình quay lại, nhìn qua hàng ghế phụ huynh, tôi chợt thấy mắt mẹ đỏ hoe. Mẹ tôi đã không giấu được nỗi niềm hạnh phúc khi tận mắt chứng kiến những khoảnh khắc ngây ngô xen lẫn lo lắng của tôi trong ngày khai trường ý nghĩa nhất trong đời. Cuối cùng, những chùm bong bóng được các anh chị thả lên trời cứ bay cao, cao mãi, bắt đầu một năm học với nhiều thắng lợi mới, như mang theo bao ước mơ, hoài bão tươi đẹp của cô học trò lớp Một.

          Tôi chợt quay trở về thực tại, mỉm cười hạnh phúc vì qua tám năm học, cái kí ức về ngày khai trường đầu tiên ấy vẫn in sâu trong trái tim tôi, cùng sự biết ơn sâu sắc đến ba mẹ và thầy cô đã nâng đỡ, vỗ về tôi trong suốt quãng thời gian đó. Chắc chắn, dù mười năm, mười lăm năm hay hai mươi năm nữa trôi qua, tôi sẽ luôn ấp ủ trong tim những cảm xúc tự nhiên, trong sáng ấy.

 
NGÀY TINH KHÔI
 
                                   Cảm ơn nhé lời ngày xưa nhắc nhở
                                   Dẫu một mai phiêu bạc đến bờ đâu
                                   Trên trang giấy còn chút gì sót lại
 
                                    Lời tinh khôi thầm thĩ phút ban đầu...
 
 
                                   Ngày đến lớp bạn và tôi chung bước
                                   Nắng mai xanh chiếu rọi cả bầu trời
                                   Nhìn lên cao, nhìn trời xanh phía trước
                                   Thời ô mai, theo bước suốt một đời.
 
                                  Tóc bay bay nghiêng trong làn khói trắng
                                  Nở nụ cười giòn tan trong tinh khôi
                                   Mây thơ thẩn chỉ riêng ta lang thang
                                   Khoảng lặng ấy tìm nơi nào chôn dấu.
 
                                   Nghe độc bước tiếng ve hè bất chợt
                                   Tựa miền kí ức quay về trong vô tư,
                                   Bước sang thu lòng trời xanh tái nhợt
                                   Mây mùa hạ còn một bên níu giữ
                                   Phía bên kia trời đã bước sang thu.
 
                                  Nhìn xa xa hoàng hôn tắt sau đồi
                                  Sao quạnh vắng tiếng nô đùa trong gió
                                  Kí ức ấy mờ tan sao phôi phai
                                  Dòng thời gian xin ngừng trôi theo gió
                                  Để rồi đó... Mang xa bao hoài niệm.
 
                                                                Nguyễn Trần Thùy Giang
 
 
VĂN HỌC VÀ CÔ GIÁO.
 
               Tôi lớn lên trong một gia đình về truyền thống học tập, đặc biệt là toán học. Bố mẹ và chị tôi đều là những người có bộ óc sắc bén và nhanh nhạy. Tôi "di truyền" được rất nhiều điều từ họ. Sự cẩn thân, kiên trì trong mọi mặt của bố; cách giải quyết công việc, suy nghĩ logic như chị hai. Nhưng cái đảm đang, chu đáo của mẹ thì tôi đã bỏ sót. Và tôi là một hiện tượng "biến dị", tôi không đi theo con đường truyền thống của gia đình. Sâu thẳm trong tôi là niềm yêu cái lãng mạng, cái đẹp của mọi khía cạnh trong cuộc sống và sự nhạy cảm tuyệt vời.
         Trong khi những cô gái mới lớn ngày ngày những anh Hàn Quốc này nọ thì tôi đang đi tìm "tư tưởng" sống cho riêng mình. Đặc biệt có hứng thú với những câu danh ngôn dạy con người về cách sống. Cảm giác khi đọc những câu ấy tôi như tìm được ánh sáng soi rọi trên con đường của mình. Lớn hơn chút nữa, tôi tìm đọc những tác phẩm văn chương, những kiệt tác của thời đại để tìm chút gì đó lãng mạng, thơ mộng của tình yêu tuổi mới lớn. Và dần nhận ra rằng văn học là một gia vị không thể thiếu trong cuộc sống của mình. Nhưng lúc ấy, văn học đối với tôi như một thú vui và đôi khi cái bận rộn sẽ giết chết cái thú vui ấy. Và nó đã không còn là thú vui nữa khi tôi gặp cô. Cô dạy cho tôi cái cách mà cô gửi gắm tình yêu, tâm hồn của mình vào văn học. Dạy văn đâu chỉ là dạy học, mà là dạy nhân cách, uốn nắn con người. Theo cô, giáo viên không có nghĩa là người nhồi nhét kiến thức mà là những người mang theo ngọn đuốc của tương lai thắp lên trong lòng học sinh, nhen nhúm ngọn lửa ấy, để một ngày nào đó nó sẽ bùng sáng đến rực rỡ, sẽ là ngọn đuốc soi sáng cuộc đời con người. Cái cách cô từng bước một đi vào tâm hồn tôi, thực sự thú vị. Qua từng câu, từng chữ, chậm rãi mà chắc chắn, như đào sâu vào con người tôi nền móng cho sau này. Nhiều người quan niệm văn chương chỉ để thích chứ không để học vì nó "ba đồng bảy đổi", lúc nắng lúc mưa và tôi cam đoan rằng tôi ghét suy nghĩ ấy. Văn chương là tiếng lòng của con người là những thứ mà bạn không thể trực tiếp thể hiện; nó phản ánh chính xác nhất mỗi con người. Như tôi chẳng hạn, chỉ có cô hiểu tôi chẳng khô khan, lạnh nhạt như vẻ bề ngoài mà ẩn chứa bên trong là ngọn lửa sôi sục, bỏng cháy cho những ước mơ  hoài bão của tuổi trẻ...
      Tôi vẫn còn nhớ... Ngày đầu tiên tôi gặp cô là ngày cuối hạ đang rục rịch chuyển mình sang thu. Nhưng cơn mưa rào của mùa hạ còn sót lại đang ra sức dập tắt quàng lửa phượng rực đỏ cả một trời. Tán bàng thay dần màu lá, đón hơi thở ngày thu đang tràn về. Để trời xanh bâng khuâng suy nghĩ: "Nắng vàng hay lá nhuộm vàng ngọn cây ?". Mùa thu đã đến bên bậu cửa sổ, gõ gõ vào tâm hồn em thơ, cơn gió nhẹ lật giở từng trang kí ức, nhắc ta nhớ về nhũng ngày thu xưa cũ. Ta nên luyến tiếc hạ sao ngắn ngủi hay háo hức ngày tựu trường dang đến đây ?
Cô là một ngày hạ nhỏ bé mà vui tươi, lạc mình trong cái thu bao phiền muộn và nhung nhớ.
Cô giáo "của tôi" không đẹp theo cách bạn thường thấy. Mắt sáng, mũi cao, mảnh khảnh hay hiền dịu? Không đâu ! Với tôi cô luôn đẹp, luôn dẹp như một điều hiển nhiên, như một nhành hướng dương rực rỡ luôn chạy theo mặt trời. Cái đẹp trên hết, trên tất cả là tấm lòng của cô kia. Cô đã từng nói rằng, kiến thức cô biết dù ít ỏi bao nhiêu, nhưng phải bắt buộc phải hiểu rõ những gì sẽ truyền đạt cho học sinh. Điều đó chẳng phải như gián tiếp nói rằng: "Cô sẽ dạy chúng em bằng tất cả tấm lòng chứ chẳng đơn thuần là những gì trong trang sách hay trang vở. Tình yêu văn học của cô đã dội thẳng vào trái tim em. Đó là cách mà cô làm cho mình khác đi, không hòa lẫn vào bao người khác. Và em yêu cô chính vì lí do đó !
Thời gian tôi gặp cô chưa đủ để nói là lâu nhưng cũng không quá ngắn. Cô và tôi cùng nhau trải qua niềm vui từ thành công đầu tiên trong tháng ngày học sinh của tôi. Tôi sẽ không bao giờ quên đi giọng nói chất chứa niềm vui và một và tự hào của cô khi đó, mặc dù đó chỉ là suy nghĩ của tôi. Thành công ấy không chính thức nhưng sẽ là khởi đầu, là phát súng đầu tiên trên con đường chinh phục ước mơ.
      Sau thành công đầu tiên, thất bại đầu tiên cũng đến; cô thể hiện sự quan tâm đến tôi qua những hành động. "Dù bên ngoài luôn giữ vững vẻ điềm tĩnh, nhưng em không tránh khỏi cảm giác thất vọng. Cảm ơn cô, cảm ơn tất cả những gì cô đã làm cho em. Những lúc trước mặt cô em không thể nói được điều này, chỉ có thể gửi gắm lời chân thành đến cô qua những lời tâm sự với "chính mình" này vậy ! Tất cả là dành cho riêng cô !"- Đó là tất cả những gì tôi muốn nói với cô, chỉ tiếc tôi không đủ can đảm.
     Liệu có quá gượng ép khi nói cô là ánh sáng của cuộc đời em hay tình yêu của em sẽ mãi mãi cháy. Em sẽ không cao cả đến thế, em không thể chắc chắn có diều gì gọi là mãi mãi. Nhưng cô sẽ luôn là hiện tại trong tâm hồn em, bất chấp con thoi thời gian, bất chấp tất cả, tình yêu của cô sẽ không bao giờ nhuộm màu quá khứ, những điều cô dạy sẽ mãi song hành cùng em.
Trở về với hiên tại, chiều đã buông hoàng hôn lan dần ánh sáng, ngọn điện đường như đôi mắt mơ màng, lọt thẳm trong màn sương thức canh mùa thu đang đến. Mùa thu đã về trong cái lành lạnh của hoàng hôn vừa tắt. Tôi ngồi vắt vẻo trên lan can, ngửa tay đón những hạt mưa đầu tiên của mùa. Cũng chỉ là mưa, nhưng mưa thu thì ủ dột, chất chứa bao muộn phiền, trái ngược với mưa hè sao mát rượi và căng tràn sức sống. Chẳng biết giờ này cô đang làm gì nhỉ ? Soạn giáo án, làm việc nhà hay... đang ngắm mưa giống tôi ?
Tôi tưởng tượng quá nhiều rồi,...
       Sáng mai thôi, tôi sẽ gặp cô, vào một ngày đầu tuần với hàng đống dự định. Đã đến lúc tôi phải soạn bài rồi đi ngủ thôi ...
Em viết đôi dòng này là lời cảm ơn chân thành nhất, sự biết ơn sâu sắc nhất gửi đến cô giáo dạy văn của em nói riêng và tất cả thầy cô giáo nói chung. Chỉ hai từ "cảm ơn' thôi, cảm ơn thay cho tất cả, thay cho mọi thứ mà em đã nhận được. Vì  lòng biết ơn là trí nhớ của trái tim, em sẽ mãi ghi nhớ, khắc sâu những gì tốt đẹp nhất mà thầy cô dành cho em ! Lời cảm ơn này không chỉ cho riêng Ngày Nhà giáo Việt Nam thôi, là mỗi ngày cho tất cả mọi ngày, là mọi ngày cho một năm, là mọi năm cho suốt cuộc đời.
                                                                                                                    Đặng Thị Vĩnh Hão




Kể từ ngày 9 tháng 10 sẽ kết thúc hội thi để chấm chọn.Bài vở đưa trên trang blog lớp để BGK đưa vào web trường.
 
KẾT QUẢ CÁC HỘI THI CHÀO MỪNG 20/11 2013
 
I/WEBBLOG
 
Lớp XL Lớp XL
77 1 94 1
76 2 83 2
65 3 87 3
63, 73 kk 96, 92 kk
 
II/THI SÁNG TÁC:
VĂN HỌC SINH K6,7:
          1. Hoài niệm tuổi thơ tôi - Phạm Viết Ái Vy - 7/7
          2. Câu chuyện của ba tôi - Lê Hoàng Mộc Miên - 7/2
          3. Ký ức - Phạm Nguyên Phương - 6/3
VĂN HỌC SINHK8,9:
1. "Đinh Bộ Lĩnh" lớp tôi - Phạm Hồ Hoàng Ngân - 8/2
2. Từ lời khen của cô - Phan Chí Bảo - 8/3
3. Mảnh ghép cuộc sống - Hồ Trần Ngọc Trân - 9/1
THƠ HS KHỐI 67:
1. Xe bánh mì của mẹ. Võ Lưu (Lớp 7/1)
2. Trường xưa Thu Uyên (lớp 6/6)
3. Ơn thầy cô Ngọ Khải Duy  (6/5)
THƠ HS Khối 8.9:
1/Phút chia xa  Khánh Linh (9/1)
2/Gởi bạn Phương xa Thảo vy (8/4)
3/ Nỗi Lòng  Thúy Vy 9/6
C.KẾT QUẢ CHẤM BÁO TẬP, BÁO TƯỜNG CÁC LỚP
NHÂN NGÀY 20/11 NĂM HỌC 2013-2014
 
TT GIẢI LỚP GHI CHÚ
1 I 6.6;  7.1;  8.7;  9.1  
2 II 6.2;  7.7;  8.6;  9.4  
3 III 6.1;  7.3;  8.4;  9.3  
4 KK 6.5;  7.5;  8.3;  9.5  
Trang Thơ Văn lớp 6/1

NIỀM VUI KHI CÓ CÔ


Từ khi chập chững biết đi
Mẹ đã ở cạnh nâng niu từng ngày
Đến khi biết những điều hay
Có cô bên cạnh đong đầy yêu thương
Để khi cắp sách đến trường
Mang bao hy vọng trên đường thành công
Ơn cô- biển rộng mênh mông
Lời cô em sẽ quyết không phụ lòng
Giờ em mong được từng ngày
Thấy cô khỏe mạnh, tràn đầy niềm vui
Nhìn cô nở những nụ cười
Lòng em như những vui tươi dạt dào

                         Huỳnh Đình Phát


 
Trang Thơ Văn lớp 6/3

KÝ ỨC

Những kỷ niệm nhớ thương về thầy cô lại ùa về trong em trong những ngày tháng 11. Vẫn nghe đâu đây từng lời nói, hình ảnh của cô giáo cũ năm học lớp 1. Làm sao quên được những lúc cô chỉ bảo tận tình cho từng bạn học sinh trong lớp. Bạn Thy học chậm, hay khóc nhè, bạn Thanh hay chọc ghẹo các bạn, còn bạn Thắng hay làm cô giáo giận, buồn lòng vì tội nói leo trong lớp. Cô giáo chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo, có lúc cô còn dành cho các bạn ấy khoảng thời gian để nói chuyện, hay cô dẫn đi ăn chè, ổi, cóc. Thật lạ, các bạn thay đổi từng ngày và tiến bộ hẳn lên. Không ai trong lớp biết vì sao cả, cô giáo vẫn âm thầm dạy dỗ các bạn ấy. Tự nhiên cảm thấy nhớ những cảm xúc yêu thương khi bị cô mắng vì không làm bài tập, phạt khi mất trật tự trong lớp, nhớ những giọt mồ hôi của cô khi giảng bài cho chúng em...

          Ước gì được trở lại những ngày xưa ấy để được đến bên cô và nói rằng chúng em sẽ không làm việc gì phụ lòng cô đâu, để mái tóc cô không còn bạc trắng, trán cô không còn nếp nhăn nữa.

Mong cô thứ lỗi cho chúng em!
                               

                                   Phạm Nguyên Phương- Lớp 6/3

Trang Thơ Văn lớp 6/4

Nỗi nhớ trường xưa
 
                             Gió mai lướt nhẹ hàng cây
                   Vang lên tiếng trống khai trường ngày nào
                             Rộn ràng theo mẹ đến trường
                   Lòng vui mở hội giữa bao bạn bè
                             Lời cô nồng ấm dịu hiền
                   Cho em những tháng ngày thơ tuyệt vời
                             Cô ơi biết mấy nhớ thương
                   Từng lời cô dạy cho em nên người
                             Bây giờ tạm biệt trường xưa
                   Bóng cô ngày ấy mãi còn trong em.
 
                                                                    Sáng tác: Bảo Uyên
 
                            Ơn cô
 
                   Dù mùa đông tuyết trời lạnh buốt
                   Lòng cô vẫn ấm như lửa hồng
                   Không phải cô đang mặc nhiều áo
                   Mà vì cô vui trong lòng.
 
Đám học trò bỗng nhiên ngoan quá
Ai cũng nở nụ cười thật tươi
Dâng tặng cô những đóa hoa tươi thắm
Những điểm mười của lòng biết ơn.
 
Bao tháng ngày cô chăm lo dạy dỗ
Đi sớm về khuya vì đám học trò
Vừa chợp mắt đã nghĩ ngay đến chúng
Không biết tụi nhóc đã học bài chưa?
 
Những bài học mà cô dạy bảo
Những tấm chân tình cô dành tặng chúng em
Cả phút giây bên cô ấm áp
Chúng em sẽ mãi khắc ghi trong lòng.
 
 
                                                      Sáng tác:Tú Uyên
                                                               Phạm Nguyên Phương- Lớp 6/3
Trang Thơ Văn lớp 6/5

ƠN THẦY CÔ

                Mừng ngày Nhà giáo Việt Nam

           Cành hoa em hái ngày mai tặng thầy.

                Lòng người dạy dỗ từ đây

           Cho em học tập ngày mai bao điều.

                Người thầy trăm kính nghìn yêu,

           Lòng vui khi lớp học nhiều, học chăm.

                Một bạn vắng thầy hỏi thăm

           Ngày mưa, ngay nắng quanh năm giảng bài.

                Dựng xây thế hệ tương lai 

           Ngày nay thầy dạy, trò mai xây đời.

                Gắng công học tập bạn ơi,

           Chuyên cần, chăm chỉ, vâng lời thầy cô!        
                                         Ngọ Khải Duy

CẢM XÚC ĐẦU NĂM

Thoáng  bỡ ngỡ, rụt rè của ngày đầu tiên đặt chân vào ngôi trường Lý Tự Trọng, những kỉ niệm của ngày đầu tiên như một cơn gió mát lành thoảng qua. Tình cảm thân thương của bạn bè, thầy cô dành cho chúng ta. Yêu biết bao tấm bảng đen phấn trắng, nhớ biết bao giọng giảng bài trầm ấm của thầy cô. Hòa mình vào vòng tay mến yêu của bạn bè, chia sẻ những buồn vui, giận hờn của tuổi học trò. Hôm nay, chúng ta chỉ mới là những cậu bé, cô bé học sinh lớp Sáu ngây thơ, ngờ nghệch. Rồi thời gian trôi qua đi, sẽ đưa ta tạm biệt mái trường thân yêu này. Dù cho lớp bụi thời gian có che phủ đi thế nào thì tình bạn, lòng biết ơn của người học trò đối với thầy cô sẽ mãi còn trong lòng của mỗi người. Mai đây, cho dù ở phương trời xa lạ nào thì trong mỗi một chúng ta vẫn không quên được cảm xúc đầu tiên của những ngày mới bước chân vào mái trường yêu dấu này-cảm xúc bỡ ngỡ, e dè pha chút háo hức. Nếu mái trường là ngôi nhà thứ hai của ta thì các thầy, cô giáo sẽ là người mẹ, người cha thứ hai. Hãy để hình bóng của thầy cô đi sâu vào kí ức tươi đẹp. 
                      Cơm cha áo mẹ chữ thầy, 
            Gắng công mà học có ngày thành danh.
                      Cơm cha áo mẹ chữ thầy,
            Nghĩ sao cho bõ những ngày ước ao.
 

                                                   Nguyễn Phan Anh Thư          
 

Trang Thơ Văn lớp 6/6
        TRƯỜNG XƯA
Thu đến sớm lá vàng rơi lác đác
Hạ đã làm hàng phượng cũng thôi hoa
Nhưng lòng em sao chẳng chút phôi pha    
Nỗi  nhớ nhung trường xưa thầy, bạn cũ
Đi tìm lại dư âm đầy quyến rũ
Thuở ấu thơ lưu bút tuổi học trò
Nhớ trường cũ lòng em thêm xao xuyến
Tiếng trống trường vang vọng mãi trong tim
Kỉ niệm xưa hiện về trong kí ức
Của một thời thơ dại tuổi thần tiên
Không ngủ được em bồi hồi thao thức
Nghe hồn mình dây dứt mộng tân canh
Sân trường em nhặt cánh phượng hồng rơi
Mà nghe nỗi nhớ chơi vơi lòng mình
                                           Lê Thi Thu Uyên
 
NGƯỜI MẸ THÂN THƯƠNG
 
Trong mỗi con người chúng ta, không ai không được sinh ra trong vòng tay âu yếm của mẹ. Không biết mọi người nghĩ  sao về mẹ ? Nhưng đối với con, mẹ là người quan trọng nhất trong cuộc đời của con. Người đã đem lại ánh sáng cho tâm hồn con. Người đem lại cho con những ước mơ và những nụ cười thân thương, làm tan hết nỗi buồn trong lòng con. Con rất vui vì con có mẹ. Người mà tạo hóa đã ban cho con. Mẹ đã lo lắng từng miếng ăn, giấc ngủ cho con khi con mới chào đời. Ôi! Tiếng mẹ diu dàng và ấm áp làm sao. Mẹ, người đã cho con tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời. Nó không đơn thuần là vật chất và tinh thần mà cả cuộc sống của mẹ dành cho con. Mẹ cho con biết được cảm giác ấm áp của tình mẫu tử. Niềm hạnh phúc nhất trên đời là con có mẹ ở bên. Mẹ chẳng ngại khó khăn, gian khổ để nuôi con lớn lên từng ngày. Giọt mồ hôi khi làm việc và những câu nói dịu dàng của mẹ là động lực, là sức mạnh vô hình giúp con tiến lên  phía trước. Câu ca dao từ xưa có nói: ‘‘Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra’’,con biết công lao của mẹ to lớn biết bao. Mẹ ơi! Mẹ đã dành cho con tất cả tình cảm như dòng nước trong nguồn lúc nào cũng ngọt ngào và không bao giờ cạn, nó sống mãi trong trái tim con. Những quầng thâm và nếp nhăn trên mắt mẹ sâu thẳm, sự gian lao, cực khổ ấy đã giúp con tiếp tục thăng tiến, vì con biết mẹ đã nuôi con bằng chính cuộc đời mình. Yêu con không bằng cách chiều chuộng . Mẹ yêu con bằng một điều mà ai cũng cho là đơn giản và tầm thường. Nhưng con biết không như thế vì con hiểu mẹ hơn bởi tình thương chan chứa ấy. Con mong rằng mẹ sẽ ở bên con mãi mãi. Dõi theo từng bước con đi ,chỉ, cho con những điều mà con chưa ý thức được. Con muốn ôm vào lòng mẹ và nói ‘‘Con yêu mẹ nhiều lắm ! Con cảm ơn mẹ đã đưa con đến với cuộc đời này ’’

                                                                                                               Bùi Quỳnh Châu 
Trang Thơ Văn lớp 6/7

MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11

 
              Năm nay, tôi đã lên lớp 6. Tôi rất vinh dự khi bước vào ngôi trường THCS Lý Tự Trọng. Ngôi trường đã được rất nhiều giải thưởng lớn do nhà nước tặng. Ở đây cũng có rất nhiều thầy cô giáo hiền. Mỗi thầy cô đều đảm nhiệm phụ trách một bộ môn do nhà trường phân công. Tôi được nhà trường xếp vào lớp 6/7. Ở đây tôi có rất nhiều bạn bè và lớp tôi rất được nhiều thầy cô quan tâm đến và đều được các thầy cô dạy dỗ một cách tận tình. Nhưng người cô giáo mà tôi quý nhất đó là cô Ân. Một cô giáo đảm nhiệm bộ môn Văn của lớp chúng tôi. Năm nay cô khoảng 50 tuổi, cô rất hiền từ và nhân hậu, cô có mái tóc mềm mại được bới cao lên trong mỗi tiết học. Mỗi khi đi vào lớp cô đều nhìn chúng tôi bằng ánh mắt dịu hiền và nở nụ cười thân mật chào chúng tôi. Đôi mắt cô tròn, đen lay láy lúc nào cũng nhìn chúng tôi với vẻ trìu mến, cô có rất nhiều phương pháp dạy học rất hay, khi nghe cô giảng bài, ai nghe đều hiểu. Trong các tiết học thì tiết học của cô là sôi nổi nhất, bạn nào cũng giơ tay phát biểu bài thật sôi nỗi, cô luôn tìm những phương pháp học vui tươi, hồn nhiên nhưng không kém phần đa dạng và sâu sắc, cô luôn tạo điều kiện cho các bạn ít điểm để có số điểm khá hơn. Cô luôn hướng dẫn chúng em cách làm văn cho thật hay. Trong trường, ai cũng quí mến cô, cô rất hòa đồng và thân thiện. Cô Ân là như vậy, vẫn là một cô giáo hiền, giàu tình thương, luôn trao tặng những tình thương đó cho học trò chúng tôi. Tôi thật sự rất quý cô và cả lớp chúng tôi cũng vậy, ai ai đều quí mến cô và xem cô như người thân của mình. Tôi mong rằng trong năm học sau cô vẫn luôn phụ trách môn văn của lớp chúng tôi. Tôi mong rằng các bạn có thể tìm cho mỗi người cô, người thầy mà mình cảm thấy yêu quý, kính trọng và luôn coi họ là người thân bên cạnh của mình.
Trần Kim Oanh
 
Lớp:6/7
 
 
     THẦY TÔI.
Viết bài thơ tặng thầy
Mà lòng tôi xao xuyến
Những kỉ niện đong đầy
Trong nỗi nhớ nơi đây.
 
Nhớ lúc thầy giảng bài
Chúng tôi chăm chú viết
Giọng thầy nghe ấm áp
Truyền kiến thức cho tôi.
 
Nhớ lúc tôi mắc lỗi
Thầy chỉ bảo ân cần
Từ những lời xin lỗi
Và những lúc nghịch đùa.
 
Mái tóc thầy dần bạc
Theo từng tháng ngày qua
Truyền học sinh kiến thức
Vì thế hệ ngày mai.
                     Sáng tác
            Lê Nguyễn Anh Minh
                       Lớp 6/7

 Trang Thơ Văn lớp 7/1


Võ Lưu
XE BÁNH MỲ CỦA MẸ
 
  Xe bánh mỳ của mẹ
 đi về trong xóm em
 Mẹ thức dậy rất sớm
 khi trời còn nhá nhem
 
  Xe bánh mỳ của mẹ
 ngày nắng như ngày mưa
 Miệt mài từng hôm sớm
 tảo tần về nuôi con
 
 Lo áo quần sách vở
 lo đồng bánh đồng quà
 Thuốc thang khi đau ốm
 mẹ chợ gần chợ xa
 
 Mẹ và xe bánh mỳ
 tuy hai mà như một
 Gặp những bữa đắt hàng
 xe về vui ríu rít
 
 Xe bánh mỳ và mẹ
 ngỡ một lại thành hai
 Hôm mẹ ốm nằm nhà
 xe buồn im thin thít
 
 Bất chợt em lại nghĩ
 thôi từ đây lo học
 Thành trò giỏi con ngoan
 để giúp mẹ mai này...

  
                Võ Lưu
 



Trang Thơ Văn lớp 7/2
NỖI NIỀM CỦA EM                                            
 (Bài dự thi 20/11)
 
Bên bàn thầy em trả bài sáng nay
Thấy mái tóc đổi màu bạc của thầy
Tự nhủ rằng chỉ là bụi phấn
Mà sao trong lòng em cứ mãi bâng khuâng.
 
Bao năm rồi, đã bao năm rồi
Lớp nào cũng xa, thầy thì ở lại
Cần mẫn mệt nhọc với từng trang giáo án
Chở chúng em vượt qua những con đò.
 
Chắc nhiều đêm sẽ có đêm thầy không ngủ
Từng đứa học trò ngoan, hư cứ hiện lên
Đứa thì có danh phận, đứa thì còn phiêu bạt
Ôi ! Cuộc đời sao lắm gian nan.
 
Thời gian ơi ! Xin dừng lại đừng trôi nữa
Cho chúng em sẽ được mãi đứng bên thầy
Cúi đầu, vòng tay trước thầy một lần nữa
Để tiếng “ thưa thầy” vọng mãi trong tim.
 
                                             Võ Thị Hoài Ngọc
 
 
CÂU CHUYỆN CỦA BA TÔI 
 (Bài dự thi chào mừng ngày NGVN 20/11)
 
     Ba tôi kể: Cách đây 20 năm về trước, ngày 20/11/1993,  ba tôi lúc đó là sinh viên, đi thăm thầy giáo dạy Văn của mình. Thầy ở trong khu tập thể dành cho giáo viên. Đó là một khu nhà cũ không còn chỗ nào cũ hơn, đen đúa, nhôm nhoam và xập xệ. Vì là nhà tập thể, nên phòng nào cũng giống như nhau. Ban ngày mà hành lang tối om, nhưng vì hay lên chỗ thầy chơi nên ba quen  lối, cứ thế mà mở cửa phòng và cất tiếng gọi : “Thầy ơi!” Thật bất ngờ, tiếng đáp trả không phải giọng quen thuộc của thầy mà là một  giọng vừa lạ vừa quen. Ba  sững sờ khi trước mắt không phải thầy dạy Văn mà  là thầy dạy Chính trị.
  “Chết rồi, đi nhầm phòng!”. Định nói lời xin lỗi, nhưng ba không thể nói được gì cả, cũng không lui được, khi thấy thầy cũng ngạc nhiên không kém và liền sau đó vội vàng kéo tay : “Mời em ngồi xuống”. Cuối ngày 20/11 rồi mà căn phòng không hề có dấu hiệu có sinh viên đến thăm. Không để ý đến ba, thầy rót nước và hỏi thăm quê quán, cha mẹ, việc học hành và hỏi : “Em đi thăm thầy cô nhiều chưa ?”. Ba tôi đọc trong mắt thầy những vệt buồn như chưa dứt. Hình như có gì đó như câm nín, lặng sâu trong đôi mắt già đục của thầy giáo già sắp đến tuổi hưu. Môn Chính trị, với sinh viên là môn khó “nhằn”, khô khan và như thế,  sự quan tâm, yêu mến và tình cảm của sinh viên với bộ môn và giáo viên môn này cũng…khô khan không kém. Hơn một giờ nói chuyện, ba chỉ ngồi nghe thầy nói. Xuất thân từ làng quê nghèo nào đó ở Quảng Trị, thầy đi bộ đội, giải phóng ra là thương binh, nhưng thầy không bỏ nghiệp chữ nghĩa, bằng mọi cách ôn thi rồi đi dạy. Hình như hoàn cảnh gia đình thầy cũng không vui. Nhìn dáng thầy khắc khổ, co mình trong cái lạnh của mùa đông xứ Huế, mọi suy nghĩ không hay về cái  gọi là …khô như ngói của môn học, tiêu tan trong ba. Thầy bắt tay ba thật chặt và chúc học giỏi, cố gắng biến những kiến thức đã học thành công cụ hữu ích để ra trường làm việc có hiệu quả, không uổng phí 4 năm sinh viên và thật không ngờ, thầy nói tiếp: “Em học văn, hãy nhớ văn chương sẽ không là chi cả nếu không chạm đến thân phận con người!”
     Rời phòng thầy,  lòng ba hoang lạnh như gió bấc. Thầy, hình như đã rất cô đơn trong ngày này. Có lẽ, một sinh viên tình cờ đi lạc phòng đã dấy lên trong thầy chút niềm vui bất ngờ, một chút thôi, còn lại bồi thêm trong  lòng thầy nỗi buồn chất chồng hơn. Nhìn quanh, ai cũng vui khi tấp nập sinh viên đến thăm. Còn thầy, không thấy một tấm danh thiếp, một bó hoa. Hay là thầy đã quá quen với cảnh đó, nên mọi sự trở nên bình thường ? Ba nói ba không tin người ta sống quen với nỗi buồn, bởi nỗi buồn là kim châm vào sự cô đơn, mà khi nắng khi mưa khi nóng khi lạnh, sự cô đơn cất những tiếng gọi thiết tha với từng cung bậc khác nhau…
  
Nghe ba khép lại câu chuyện của mình bằng giọng buồn bã, tôi ứa nước mắt vì thương. Lâu nay, học sinh chúng tôi cứ nghĩ, ai là giáo viên thì trong ngày 20/11- ngày dành riêng cho họ, thì thầy cô giáo nào cũng sẽ có học sinh đến thăm, không cũ thì mới và ngược lại. Nhưng hiếm ai biết rằng, đâu đây ngay bên cạnh chúng ta, cũng có những người thầy, người cô tận tụy hết mình vì nghề giáo, nhưng cái họ nhận lại chỉ là đồng lương ít ỏi và căn nhà lạnh ngắt, vắng hẳn tiếng cười nói ấm áp của học trò trong chính ngày tri ân thầy cô. Họ sẽ đau xót biết bao nhiêu, nhưng biết thổ lộ cùng ai bây giờ, họ lặng thầm cống hiến, rồi thầm lặng ra đi, không một tiếng đòi hỏi...Tôi nghe câu chuyện của ba mà lòng như xát muối, đau đến nhường nào, cô đơn biết mấy, và phải chăng bao đêm có những giọt nước mắt rơi vô định vào một khoảng không gọi là vô tận, ai hiểu nổi, nhưng họ vẫn sống, vẫn tận tụy dạy, cống hiến hết mình cho nền giáo dục nước nhà, để mai này, thế hệ trẻ ngày nào sẽ trưởng thành,  tiếp bước cha anh, xây dựng đất nước  ngày càng to đẹp hơn.
Nhân ngày 20/11 - ngày tri ân thầy cô, tôi xin gửi đến những người làm nghề giáo lời cảm ơn chân thành xuất phát từ con tim của một học sinh trong số những học sinh của thầy, của cô, và hơn thế là một chữ "Kính" không quên.
 
                                                                     Lê Hoàng Mộc Miên

 Trang Thơ Văn lớp 7/6

Thầy

            Gió thoảng vô tình thổi ngang cửa sổ

          Tóc thầy xỏa lên những màu bạc trắng 

           Có phải chăng đó là bụi phấn 

           Cứ ngẫm trong lòng suy nghĩ mãi không nguôi .

           Đã bao năm Thầy cần mẫn trồng người 
           Bao lớp học trò đa đi, còn thầy ở lại

          Yêu thương, tận tụy, dắt dìu .

           Tấm lòng của thầy, tràn ngập tình yêu.

            Dành cho trẻ gửi vào viên phấn trắng 

            Thao thức lo âu ,người lái đò cần mẫn 
            Đưa khách qua sông

            Chọn bến mới cho đời …

            Đã bao lần cứ vẫn thế Thầy ơi!
            Mong chậm lại thời gian dừng trôi nữa 
            Hãy giữ lạiThầy của con vẫn là mãi mãi

            Để  chúng con được cúi đầu ân nghĩa 

            Trìu mến  gọi tiếng thầy với tất cả kính  yêu ...

                          Hồ Thị Ngọc Hiền  lớp7/6

                           CÔ CHỦ NHIỆM 

Nếu có ai hỏi rằng, người cô mà tôi yêu mến và kính trọng nhất là ai? Thì tôi sẽ nghĩ ngay đến cô giáo tôi, cô giáo chủ nhiệm lớp trong năm học này. Bởi vì từ đầu tâm hồn tôi đã in sâu hình bóng của cô.

 Trước những cử chỉ cao đẹp, những đức tính hi sinh cao cả long vị tha  vì nghề, vì các em thân yêu đã khiến cho tôi cảm phục và quí mến cô vô cùng .Cô  không phải là giáo viên dạy tôi  thời tiểu học , cũng không phải là giáo viên dạy năm học  đầu cấp THCS vừa qua mà chỉ là giáo viên  của trườngđã giảng dạy nhiều năm ở đây mà chúng tôi chưa biết . Trong năm học này,Cô  mới đảm nhiệm bộ môn ngữ văn vùa là cô chủ nhiệm lớp tôi.Thoạt đầu chúng tôi nghĩ ,.Cô là Cô giáo  hết sức bình thường,  cũng là một con người bình thường như bao người khác. Nhưng sao cô có một trái tim nhân hậu  yêu người,yêu nghề ,yêu cuộc sống dến lạ thường. . Cô giáo tôi ,năm nay cũng chắc đã nhiều tuổi rồi  mà tôi  không biết rõ , nhưng tôi thấy tóc cô cũng  đã nhiều sợi bạc, vì năm tháng, vì bụi phấn và lo toan trong cuộc sống hàng ngày..

.Mới chỉ được ba tháng học cô thôi mà sao như được học cô cả đời .Tuy cô nghiêm khắc,nhưng luôn sẻ chia mọi niềm vui nỗi buồn với lớp học .Tình cảm của cô dành cho chúng tôi như tình cảm của người mẹ bao dung và nhân hậu Còn gì ấm áp hơn khi mỗi ngày đến trường  có nhiều niềm vui nhân lên như thế  Với vai trò là chủ nhiệm , hằng ngày, cô vẫn đến  lớp nhắc nhở động viên chúng tôi học tôt  cô tận tụy chăm lo cho chúng tôi từng li từng tì trong từng hoàn cảnh từng cảm xúc của học sinh. Đến với lớp học, Đôi khi cô nở nụ cười thật tươi, trong trẻo, không một chút muộn phiền nhưng ẩn đằng  sau niềm vui đó là một nổi niềm trăn  trở lo âu.

  Không dừng lại ở sứ mệnh là người lái đò, cô còn là người kết nối tình bạn, giúp chúng tôi hiểu nhau hơn. Mỗi lần có mâu thuẫn với bạn, cô chỉ cần nhìn vào mắt là tôi không thể giấu được chuyện gì. cô nhẹ nhàng chỉ bảo từng chút còn kể về những kinh nghiệm cô đã trải qua.cô  giúp chúng tôi gắn bó với nhau hơn. Nhờ cô mà tôi có thêm một tình bạn đẹp .Một cô giáo dạy văn Cô đã dạy bằng cả tâm hồn Bài giảng cô dạy cũng không câu nệ,nhẹ nhàng đi vào tâm hồn khi nào mà mình không biết. Giọng văn truyền cảm  cô đã tạo nên nhiều cung bậc cảm xúc của cho chúng tôi . Cô không  chỉ “dạy chữ” mà còn truyền cảm hứng, tình yêu văn học, điều đó làm cho Chúng tôi được sống trong bài giảng văn của cô  vì vậy những giờ học trở nên ý nghĩa và sâu sắc hơn.bất cứ môn nào.

. Tôi biết dù có thế nào đi nữa thì thời gian cũng không thể ngừng lại, đành lặng yên cho tháng năm hằng sâu nếp nhăn lên khuôn mặt của cô, mái tóc kia rồi cũng sẽ bạc dần theo năm tháng.. Bao nhiêu năm, cô gắn bó với nghề là bấy nhiêu lớp học trò được người lái đò cần mẫn đưa qua sông mà không giữ lại gì cho mình. Có chăng cũng chỉ là những kỉ niệm, những hoài bảo mà cô tôi  đã nhen nhóm trong từng lớp học trò đó. Tôi học được ở cô nhiều thứ, cô không chỉ cho tôi kiến thức làm hành trang để bước vào đời mà cô còn cho tôi biết thế nào là quan tâm chia sẻ, thế nào là hi sinh quên mình. Học cách sống đơn giản giữa cuộc đời còn . học cả long nhân hậu  của cô  nữa.

    Nếu cho tôi một điều ước, tôi sẽ ước cho tất cả các thây  cô  chẳng bao giờ già. Để dạy học trò nhiều hơn, nhận lại cũng nhiều hơn những gì mà họ đáng nhận, đặc biệt là người cô mà tôi luôn kính yêu vô hạn –cô giáo chủ nhiệm --cô giáo dạy văn

 

                                                     Lê Thị Thanh Hà lớp 7/6

 

Trang Thơ Văn lớp 7/7

HOÀI NIỆM TUỔI THƠ TÔI
 
       Từ ngày tôi theo mẹ chuyển công tác về thành phố, rồi việc học bộn bề nối tiếp nhau khiến tôi không còn đủ thời gian để về thăm lại con sông quê nơi tôi đã sinh ra và lớn lên suốt một quãng thời gian thơ ấu.
       Chiều tím xuống nhẹ nhàng và những cánh lục bình đang trôi nhẹ về nơi xa xôi tôi lại thấy nhớ quê da diết, nơi tuổi thơ tôi từng trôi qua nhẹ êm như nhịp thở, ngọt ngào và ấm áp như câu chuyện cổ tích bà kể cho tôi nghe mỗi bận mẹ công tác dài ngày.
       Ngoại tôi đã già lắm, mái tóc đã nhuốm màu sương nhưng bà vẫn rất còn minh mẫn. Ở tuổi ngoại hiếm người được như thế. Nhà ngoại nằm bên dòng sông Thu Bồn chở nặng phù sa, lối vào nhà ngoại nho nhỏ, xinh xinh. Mùa Xuân hoa xoan tím ngắt rơi đầy ngõ, mùa Hạ tiếng ve râm rang và phượng đỏ ngập trời, mùa Thu vàng lá rụng rơi đầy hiên, mùa Đông những cây xoan trụi lá trơ trọi như những nhà sư trầm mặc đứng giữa trời.
Mẹ thường công tác dài ngày, và tôi lúc nào cũng quanh quẩn bên ngoại, ngoại thương và chiều tôi lắm, bởi tuổi thơ tôi đã không may mắn có được bố mẹ trọn vẹn, nên có lẽ ngoại muốn bù đắp cho tôi sự thiếu hụt đó chăng? Có thứ gì ngon ngoại cũng để dành cho tôi: Quả na vừa mở mắt chín thơm tho, quả hồng xiêm vừa kịp mềm, kịp ngọt, quả ổi xa lị thơm lừng...
       Bà hái chúng đặt vào cái rá tre rồi lại cuốc bộ đến cổng trường trước giờ tan học để chờ tôi. Tuổi thơ tôi đã được dưỡng nuôi từ những trái cây ngọt lành trong vườn nhà ngoại.
Vườn ngoại tôi rộng lắm, có bao nhiêu là cây trái. Nào bưởi, nào na, nào hồng, nào táo và có cả một cây mận quả tím lấy giống tận miền Nam. Tôi thường chơi dưới gốc mận toả tán xanh râm mát. Ngoại có nhiều cháu chắt nhưng ngoại dành tình cảm cho tôi nhiều nhất, tôi nhận ra rất rõ điều ấy. Ngoại cũng là một người cực kỳ nghiêm khắc, chưa bao giờ ngoại la mắng hay đánh tôi, ngoại hay nói với tôi về lòng tự trọng, niềm kiêu hãnh và sự tự lập.
       Tuổi thơ tôi cứ lớn dần như thế bên ngoại với biết bao nhiêu là kỷ niệm. Tôi yêu mùa Thu lá rụng đơn giản chỉ vì mùa này ngoại thường tranh thủ xách chổi và tôi lẻo đẻo xách bao theo sau đi vơ lá, quét lá trong vườn. Nhà ngoại không làm ruộng nên không có rơm để thổi  vì vậy cái đốt nhà tôi khan hiếm lắm, toàn phải tiết kiệm từng tí một. Quét lá cả mùa Thu mới có chất đốt cho cả mùa Đông. Tôi yêu mùa Thu cũng bởi mùa ấy bưởi nhà và mấy cây bưởi lòng đào trong vườn nhà bà chín rộ. Mùa ổi chín gọi chim về ríu ran náo động cả ban trưa. Tôi cứ rình lúc ngoại ngủ là tót ra vườn ngồi xuống thảm lá lặng im ngó lên vòm cao cây khế ngọt giữa vườn có đôi chim đang mớn mồi cho bầy con nhỏ. Tôi say sưa ngắm mà không biết mình đã khóc, đã ước mình là chú chim ở giữa tổ kia có đủ cha, đủ mẹ...Những chú chim non trong cái tổ nhỏ xíu mà ấm áp , an toàn kia...
       Mùa trăng trong veo gối đầu lên chân ngoại bên chiếc chõng tre trước hiên nhà, tôi thường cầm bàn tay gầy guộc nhăn nheo của ngoại áp lên má, lên ngực mình, để tận hưởng trọn vẹn tình yêu của ngoại, tôi thích nhìn ngoại bỏm bẻm nhai trầu. Mỗi lần ngoại nhai trầu mùi thơm quen lại phả ra nồng nàn ấm áp.
       Mùa Thu làm tôi nhớ nhiều thứ lắm...nhớ cả cái bức tường rêu xanh nhà dì chín có đám dây leo tốt um cả bốn mùa xanh lá, trổ những bông hoa li ti đỏ rực...nhớ đám bạn thuở nhỏ chơi trò ú tim, tôi dại dột rúc vào đống rơm để kiến đỏ bấu vào cắn sưng người khóc ầm lên tức tưởi...nhớ những lần trốn ngoại theo đám con nít trong xóm vác cây chuối nhỏ xiếu ra bờ sông tập bơi làm ngoại hốt hoảng gọi ầm cả xóm.
       Chiều nay khi cánh cò trắng đang bay về tổ, khi ánh chiều hắt lên những tia vàng vọt cuối ngày, khi mùi cơm trên bếp nhà ai vừa chín tới thoảng bay theo gió khiến tôi nhớ quá tuổi thơ ơi. Nhớ dòng sông Thu hiền lành như cổ tích, nhớ ngôi nhà có khu vườn nhỏ mẹ thường chải tóc bên hiên...nhớ ngoại  tôi một mình nằm lẻ loi bên dòng sông uốn quanh ngôi làng đã mấy năm nay...tất cả như chạm vào kỉ niệm, như chạm vào phần đời trong trẻo của tôi như vừa mới hôm qua.
       Tự nhiên tôi thèm quá một mùi khói bếp lam chiều hăng hắc của lá, thèm quá một bàn tay xương xương gầy guộc, và cái dáng liêu xiêu của ngoại. Bây giờ tôi miên man những dòng đầu tháng năm mà chợt ước đó là mùa lá rụng....dù bây giờ có ai còn đốt lá nấu cơm./.

 

Tác giả bài viết: Phạm Viết Ái Vi

Trang Thơ Văn lớp 8/1
     CƠN MƯA MÙA ĐÔNG
 

                                   Sáng tác :Nguyễn Thị Nhật Vy
 
       Mùa đông lại về...và tôi bỗng nhớ đến mùa đông năm ấy...
  Hồi đó,tôi học lớp bốn của một trường làng ở vùng quê nghèo cát trăng quanh năm heo hút bởi tiếng gió đong đưa từ những rặng thông,người ta thường bảo, cây thông hợp với vùng đất cát và đúng như thế quê tôi trồng rất nhiều thông, những rặng thông vẫn xanh trên những vùng đất cát cằn cỗi.
      Hằng ngày tôi và đám bạn cùng xóm thường đi học qua lại trên những cánh đồng như thế. Cô giáo chủ nhiệm tôi còn trẻ, khoảng tầm ba mươi, không biết lý do gì mà cô vẫn còn độc thân ,chưa lập gia đình ,cô rất hiền, nghe đâu từ khi ra trường đi dạy cô đã gắn bó với mảnh đất này .Cô luôn gắn bó với chúng tôi, cô rất quan tâm,yêu thương chúng tôi, tôi cảm nhận được điều này.
      Mùa đông năm đó ,trời lạnh như cắt da, không hiểu sao hồi đó tôi gan lì như thế, tôi có sức chịu đựng giỏi, ngồi trong lớp học ,chỉ mình tôi mong manh với bộ trang phục học sinh, ai cũng mặc áo ấm chỉ có tôi là không có,bởi vì nhà tôi khó khăn nên mẹ chưa mua cho tôi áo ấm để khoát đông.
     Tiết học cuối đã xong, bạn bè tôi chạy ùa ra về ,ríu rít như bầy chim non, mãi lay hoay tôi bỗng thấy hoa mắt,mất thăng bằng ,tôi thấy lạnh ,cái lạnh như từ trong xương cốt lạnh ra, tôi cóng và cứng cả chân không thể nào nhấc bước, được nữa,chỉ mình tôi ỏ lại  trong lớp học mà không một ai hay biết. Lúc đó tôi nghĩ là đợi hết lạnh tôi sẽ đi về nhà, ngồi một mình vừa sợ vừa tủi thân ,tôi đã khóc, tôi đang mơ màng ...bỗng nghe tiếng thỏ thẻ bên tai :Có Cô đây em đừng sợ , thấy người tôi lạnh quá cô cới áo khoát của mình quấn quanh người tôi, cô ôm tôi vào lòng cho tôi bớt lạnh, tôi đã hơi tỉnh lại,cô vỗ về tôi:" Cô đưa em về nhé" ,tôi phản ứng bằng cái gục đầu, tôi đi không được cô đã cõng tôi về ,trời đang mưa nhẹ của mùa đông lạnh,cô đã cõng tôi như thế qua những con đường quen thuộcđể về nhà,tôi bỗng thấy ấm áp lạ thường ,lúc này đây tôi cứ ngỡ như cô là mẹ của tôi vậy,tôi thấy thương cô quá ,cô đúng là cô giáo mà lũ học trò nghào vùng quê chúng tôi khao khát. Về đến nhà trời đã nhá nhem tối cô đưa tôi vào nhà ,bố mẹ tôi đang lo lắng cho tôi .Cô trấn an bố mẹ tôi và tôi nghe thấy giọng cô ấm áp: "Cô chú cho cháu xin một cốc nước ấm" ...và cô cho tôi uống ,mệ tôi lấy dầu nóng xoa khắp người tôi, tôi đã thấy ấm người hơn ,cô báo tôi nằm nghĩ và chào gia đình tôi để về nhà, cô đang sống trong khu tập thể của trường. Tôi thấy tội cho cô quá.
    Đêm đó tôi đã ngủ say và mơ một giấc mơ đẹpvề cô...
    Mùa đông năm nay,tính ra tôi đã xa cô gần bốn năm,do hoàn cảnh gia đình tôi đã chuyển về thành phố sinh sống,tôi không có tin tức gì về cô vì nghe đâu cô đã chuyển công tác ,dù không còn gặp cô ,không được cô dạy nữa nhưng trong thâm tâm tôi vẫn  nhớ về cô ,trong suốt cuộc đời này tôi sẽ không bao giờ quên được cô, ở nơi xa ấy cô mạnh khỏe và hạnh phúc cô nhé.
  Mưa mùa đông lạnh...Và tôi thấy nhớ cô...

 
 
   NGÔI TRƯỜNG THÂN YÊU
 
  Sáng tác: Phan Thị Thanh Uyên
 
Ngôi trường em rất khang trang.
Nơi đây cô dạy em ngàn điều hay.
Từ trong bài giảng cô thầy.
Cho em tri thức mai sau nên người.
Mỗi ngày là một niềm vui.
Đến lớp học tập, điểm mười kính dâng.
Dù cho gian khó bội phần.
Quyết không nản chí góp phần học chăm.
Từ nay em hứa quyết tâm.
Chăm ngoan, học giỏi xứng tầm trường em.

 
Trang Thơ Văn lớp 8/2
        
ĐIỀU ƯỚC
                              Nếu trong đời mọi người đều ước được
                              Cho riêng mình cái cao quý thiêng liêng
                             Tôi sẽ ước… Tôi làm người họa sĩ
                             Vẽ về cô- người dạy bảo chúng tôi
 
 
                             Cô đứng bên trang giáo án xa xôi
                             Đang kẻ viết nâng niu từng câu chữ
 
                             Lớp phấn trắng nhẹ rơi sau dòng chữ
                             Còn đang vương trên mái  tóc của cô
 
 
                            Rồi tôi vẽ bao ánh mắt thơ ngây
                            Đang chăm chú lặng yên nghe cô giảng
                            Nghe câu nói đi vào trong năm tháng
                           “ Học đi con, ráng học cho nên người”
 
 
                            Và vẽ nên tất cả những tiếng cười,
                            Điều cao quý của thời còn đi học,
                            Mà cô giáo là người nhiều khó nhọc
                           Chắp cánh hồng cho tôi vào tương lai
 
                                            Nguyễn Ngọc Vân Anh 
                                             Lớp 8/2
 
“ĐINH BỘ LĨNH” LỚP TÔI
(Truyện ngắn )
Phần 1: “Sứ quân” nổi loạn
 
Bắt đầu năm học lớp Bảy. Cả trường nhộn nhịp, háo hức lấy khí thế cho ngày học đầu tiên. Tôi uể oải bước đi trong bầu không khí đó. Sở dĩ tôi uể oải thế là vì đang nghĩ đến viễn cảnh năm nay tôi sẽ tiếp tục làm lớp phó kỉ luật cai quản cái lớp "quậy hơn giặc "ấy. Quả là một cực hình đối với đứa con gái như tôi.
Các thầy cô bảo lớp tôi học được nhất nhưng đồng thời cũng…quậy nhất. Thật vậy, nếu so sánh tình hình loạn lạc của nước Đại Cồ Việt lúc loạn mười hai sứ quân với tình hình lớp tôi bây giờ thì chắc chẳng khác gì mấy. Cứ đến giờ nghỉ giữa tiết hay 15 phút đầu giờ, tức thì mười bảy cái miệng của mười bảy đứa con trai sẽ hoạt động cùng lúc. Không những thế, có tên còn cầm thước gỗ rượt đuổi, chạy trên bàn… Ấy là chưa kể đến sự “góp phần” của một số đứa con gái nữa. Mỗi lúc như vậy, tôi phải đứng lên, cầm cây thước to đùng nện cật lực xuống bàn, ghi tên những đứa nói chuyện lên bảng… Nhưng mọi nỗ lực của tôi đều như công dã tràng khi lớp vẫn ồn như cái chợ, vài đứa còn chạy lên xóa sạch đống tên mà tôi vừa viết đầy bảng. Tôi bất lực bỏ về chỗ ngồi mặc cho lớp trưởng đang gắng hết sức bình sinh để quản lí…
“Các sứ quân” không chỉ ồn trong giờ giải lao mà cả trong giờ học. Tôi và lớp trưởng – tuy không có sự thống nhất trước nhưng lời nói vẫn trùng một cách kì lạ: “Cả lớp yên lặng!!!”. Lớp cứ ồn như thế. Cô giáo lắc đầu phê con 9 vào sổ đầu bài: “Các em phải có biện pháp, chưa chắc la to sẽ tốt đâu.” Tôi dần thả tay và nhanh chóng chứng minh cho cô thấy mình là một lớp phó kỉ luật dở nhất từ trước đến giờ khi lớp đứng áp chót hai tuần liên tiếp vì bị trừ điểm nói chuyện.
Tôi ghét bọn con trai trong lớp kinh khủng. Chúng nói chuyện nhiều vô kể, Đặc biệt là Tú- đứa quậy nhất trong những đứa quậy. Lúc cô bất ngờ phải đi có chút việc, chỉ cần một cái hắng giọng của Tú, cả lớp sẽ biến thành chợ ngay lập tức. Tiếng ồn lớn đến nỗi vang đến tận phòng hội đồng, cùng lúc đó là bước chân gấp gáp của thầy giám thị tiến về phía lớp tôi…
Tôi bó tay.
Ban cán sự lớp ngán ngẩm.
Cô cũng đành ngậm ngùi nhìn lớp tụt hạng dần…
Phần 2: “Đinh Bộ Lĩnh” xuất hiện.
          Trước tình hình đó, cô giáo và ban cán sự tích cực tìm cách khắc phục. Một bài báo đã ghi “Muốn lớp nhanh chóng ổn định phải tìm ra một Đinh Bộ Lĩnh đích thực…”Đinh Bộ Lĩnh à? Kiếm đâu cho ra đây? Lớp mình chỉ toàn “sứ quân” thôi! Đang mải nghĩ ngợi vẩn vơ, tôi bỗng giật mình khi một tiếng “Rầm!!!” không hề lạ phát ra phía cuối lớp. Tú tay cầm thước gỗ chạy đuổi theo mấy đứa con trai làm náo loạn cả phòng học.
-         Tú! Tôi thét lên- Mất trật tự!
-         Năm phút giải lao mà làm gì căng dữ vậy? Tú đáp lại với vẻ giễu cợt.
Mấy đứa con trai cũng phụ họa:
-         Bớt nóng đi.
-         Nóng nổi mụn đó. Kèm theo là tràng cười hả hê
Tôi bực mình thẳng tay ghi không sót đứa nào vào sổ nhưng dường như sự việc chẳng có dấu hiệu dừng lại, Tú vẫn quậy cho đến khi vào lớp. Lửa giận vẫn âm ỉ trong đầu khiến tôi quyết định sử dụng “âm mưu” mà suốt dêm qua tôi đã cất công suy nghĩ. Một “âm mưu” có một không hai…
          Giờ sinh hoạt chủ nhiệm. Tôi đứng lên phát biểu ý kiến với giáo viên rằng tôi thấy mình không đủ năng lực làm lớp phó kỉ luật, Tôi muốn người khác thay tôi- Đó là Tú.
Tôi chẳng hiểu sao tôi lại quyết định thế ( chắc vì tôi muốn trả đũa vụ hôm sáng? Hay tôi muốn biết tâm trạng của Tú khi làm học sinh nghiêm túc sẽ như thế nào?). Trưởng lớp lập tức phản ứng:
-         Hả? Tại sao lại là Tú? Có được không?
-         Cứ thử xem, biết đâu Tú sẽ làm tốt. Tôi đáp:
-         Đươc rồi. Cô giáo nhìn xuống lớp – Ai đồng ý với ý kiến của bạn Ngân?
Cũng có những cánh tay giơ lên nhưng đa phần là bọn con trai.
-         Ai không đồng ý?
May sao lần này, số cánh tay biểu quyết ít hơn lần trước và Tú trở thành lớp phó kỉ luật. Tôi đánh mắt sang Tú, thấy nó ấp úng, ngượng ngập: “Thôi cô…” nhưng  từ chối để làm gì nữa khi ý cô đã quyết mất rồi !…
          Kể từ đó, tôi thấy Tú dần thay đổi. Tuần đầu tiên, nó ít nói chuyện hẳn. Vài tuần sau, câu “Cả lớp yên lặng” không còn phát ra từ tôi nữa vì Tú đã thay tôi làm vịêc đó… Từ lúc Tú lên làm lớp phó kỉ luật, những ngày tháng bình yên bỗng trở lại, đến lớp phó Vân Anh cũng thừa nhận:” Ông Tú có vẻ nghiêm ghê ha!”
          Tú cũng nện thước ầm ầm như tôi, cũng la cả lớp khi nói chuyện ồn nhưng bằng cách nào đó chỉ có Tú mới biết- buộc bọn con trai phải im lặng sau mỗi lần nhắc nhở. Không lẽ đây chính là “Đinh Bộ Lĩnh” mà lớp tôi đã ráo riết kiếm tìm từ mấy tháng nay? Chắc thế! Có lẽ Tú làm "Đinh Bộ Lĩnh "ngầm để thách thức sự tìm kiếm của ban cán sự lớp chăng? Ôi, điều đó thì tôi chẳng thể nào biết được!
          Năm học lớp Tám. Tôi vẫn đến trường vào ngày học đầu tiên nhưng tuyệt nhiên nỗi lo lắng của một năm về trước không còn đeo bám tôi nữa. Vì “Đinh Bộ Lĩnh” thực sự đã xuất hiện rồi. 
                                                                  PHẠM HỒ HOÀNG NGÂN-LỚP 8/2

Trang Thơ Văn lớp 8/3

ƠN CÔ

             Hôm nay trăng vẫn tròn vành
       Sao bay, mây hát, mấy nhành hoa trôi
             Ước chi chỉ một mà thôi
      Mong sao cô mãi bên tôi mỗi ngày
             Cùng cô học bao điều hay
      Những điều con vẫn chưa hay bao giờ
             "O" tròn rồi lại  "U"  "T"
      Văn, Anh, Toán, Lý những giờ con yêu
             Những điều cô dạy con nhiều
      Con yêu con viết những điều đẹp sao!
             Người thì chất phác biết bao
      Còn tình còn nghĩa thì cao hơn trời
             Ơn này sẽ chẳng hề vơi
      Vì lòng con nguyện suốt đời khắc ghi
                                               TRẦN VY KHA



Từ lời khen của cô

PHAN CHÍ BẢO

alt

 Hôm ấy tôi ở nhà, ôn bài xong không biết làm gì nên tôi đã lục tung cả tủ sách của gia đình để kiếm thứ gì đọc. Nhưng toàn những cuốn quá dày, cũng có vài cuốn hơi mỏng nhưng không hiểu sao tôi không thích lắm. Bỗng tôi nhìn thấy một cuốn sách đã cũ, không quá mỏng cũng không quá dày, nằm trong góc tủ, bèn lấy ra xem. Đó là quyển “Bác Hồ kính yêu”. Từ nhỏ, ba mẹ cũng đã kể nhiều chuyện về Bác Hồ nên tôi tò mò muốn biết thêm, và đã chọn cuốn này. Nhưng đọc nửa chừng thì đến giờ nghỉ trưa, sau đó lại phải tới trường, tôi bèn đem cuốn sách ấy đến trường để đọc khi rảnh.

Giờ ra chơi, các bạn đều cuốn theo mỗi trò chơi của riêng mình. Riêng tôi nghiền ngẫm cuốn sách mang theo. Khi đó, cô giáo Tâm Khánh còn ngồi trên bàn giáo viên cặm cụi chấm bài, bỗng nhiên thấy tôi chăm chú đọc sách liền nhẹ nhàng bước đến hỏi: 

- Chí Bảo ơi, em đang đọc sách gì thế?

Tôi trả lời ngay:

- Dạ thưa cô, em đang đọc quyển “Bác Hồ kính yêu”.  

Cô mỉm cười thân thiện: 

- Ôi, em còn nhỏ mà đã say mê đọc sách, thế là tốt lắm đấy!

Tưởng cô chỉ hỏi cho biết thôi. Nhưng tôi không ngờ rằng, đến thứ Bảy, vào cuối giờ sinh hoạt lớp, cô mượn cuốn sách “Bác Hồ kính yêu” của tôi và giới thiệu với cả lớp:

- Đây là cuốn sách đã cũ, giấy ố vàng, sờn rách nhưng bạn Chí Bảo của lớp chúng ta vẫn tranh thủ đọc trong giờ ra chơi. Cô đã xem qua và biết được cuốn sách có nội dung rất hay. Các em cũng nên noi gương bạn Chí Bảo, tìm đọc những quyển sách bổ ích như thế này, không nên đọc những cuốn truyện tranh lời lẽ cụt ngủn. Cô mong lớp chúng mình sẽ có nhiều em làm được điều này.

Cả lớp liền vỗ tay rần rần tán thưởng, làm tôi ngượng chín cả người. Sau đó, các bạn trong lớp mượn quyển “Bác Hồ kính yêu” của tôi và chuyền tay nhau đọc. Cũng từ đó, các bạn trong lớp tôi đã bớt đọc truyện tranh hay chơi những trò chơi nguy hiểm, có cuốn sách nào mới là lại chuyền tay nhau để đọc.

Riêng tôi, vốn đã thích đọc sách nay lại càng thích hơn. Tôi đã học được nhiều điều hay và đáng quý từ sách. Từ một lời khen của cô chủ nhiệm mà khơi gợi cho tôi niềm vui khi đọc sách, giúp tôi nhận ta được một điều rằng: Sách giúp ta có thêm trí tuệ, mở mang kiến thức để chắp cánh bay vào tương lai.

Nhờ có sự động viên của cô và nhờ có sự quan tâm của ba mẹ, đến bây giờ, tuy còn nhỏ tuổi nhưng tôi đã tậu được cho mình một tủ sách riêng. Tôi cảm thấy nhớ và thầm cám ơn cô Tâm Khánh của tôi rất nhiều...

P.C.B

Trang Thơ Văn lớp 8/4
 
LÀ NỮ SINH LỚP 8
Ngô Quang Nhật Hạ
                                                                                  
 
                                                                                                    

        Sớm mai thức dậy, khi soi vào tấm gương như mọi ngày, tôi chợt nhận ra sao hôm nay mình khác quá! Không còn là cô bé bé bỏng, hay nhõng nhẽo với ba mẹ mà bây giờ tôi đã cao lớn gần bằng mẹ và khuôn mặt tự tin lạ thường. Phải chăng tôi đã lớn ?
Như mới hôm qua thôi, tôi còn khóc rưng rức khi lần đầu bơm mực bị đổ vào áo. khuôn mặt ngơ ngác khi bị bố mắng vì nghịch cát như một cậu con trai.
Như mới hôm qua, tôi còn thích thú và ngạc nhiên khi lần đầu tiên sử dụng máy tính chơi trò chơi trang điểm, nấu ăn. Rồi còn chiến thắng đối thủ khi chơi trò bắn nhau. Và nhiều lúc có những ý nghĩ thoáng qua rằng mình sẽ tập chơi giỏi hơn.
Như mới hôm qua, tôi còn tập đi trên chiếc xe đạp bố vừa mua cho, yên xe cao tôi không thể ngồi lên được, bố phải hạ thấp xuống, và chạy theo sau giữ thăng bằng cho tôi tập đi. Cứ gặp chỗ nào khó đi tôi không suy nghĩ gì mà liền nhảy phắt xuống xe, làm bố tôi chưng hửng.
Khi lần đầu tiên viết thư cho chú ở bên Pháp, tôi viết có rất nhiều lỗi chính tả. Lần đầu tiên nấu cơm không biết bật nút, nước cho vào nhiều đến nữa nồi nên làm nồi cơm nhão nhoét, ăn như cháo. Lần đầu tiên mẹ đưa tiền cho tôi đi chợ, tôi liền đến nhà bác và nhờ bác dẫn đi mua hộ. Rồi sau đó, tôi tự đi chợ một mình và bị người bán hàng lừa, tôi mua phải thịt ôi, mẹ bắt tôi mang ra chợ trả lại, từ đó tôi không dám mua ở đó nữa.
Trải qua bao nhiêu lần đầu tiên ấy, tôi đã học được nhiều điều bổ ích  và bây giờ tôi đã tự đi xe đạp đến trường, dọn dẹp nhà cửa giúp mẹ. Cứ mỗi sáng thức dậy, tôi tự tay xếp dọn chăn màn gọn gàng rồi ra sân tập thể dục cùng bà ngoại. Ngoại của tôi cười và khen: “ Cháu bà bây giờ lớn quá, chẳng còn là cô bé ương bướng và ngang ngược như ngày nào nữa…”.
Đối với cô em gái tôi, uy tín của tôi cũng tăng lên rất nhiều, mỗi tối ngồi vào bàn học, tôi không chỉ tự giác học bài, làm bài tập mà còn thay mẹ kèm cho em học. Trong sinh hoạt hằng ngày, tôi đã biết quan tâm, chia sẽ những niềm vui nỗi buồn cùng người thân và ngày càng gắn bó hơn với mái ấm gia đình.
Ở lớp, tôi cũng đã mạnh dạn giơ tay phát biểu ý kiến xây dựng bài, và được cô giáo khen. Tôi cũng bớt rụt rè hơn, mà còn tham gia thi văn nghệ, tham gia đá tiền đạo trong đội bóng đá nữ của lớp nữa đấy. Đội bóng nữ lớp tôi đã toàn thắng ba trận, và tuần sau sẽ vào đá chung kết bóng đá nữ khối 8 nữa cơ. Tôi cũng rất vui mừng khi được các bạn trong lớp bình chọn là một trong các học sinh tiểu biểu nhất của lớp ở hai tháng 9 và tháng 10 được cô giáo chủ nhiệm khen ngợi.

Thật hạnh phúc và tự hào khi mình đã khôn lớn, có ích cho gia đình và là niềm tự hào của bố mẹ, được bạn mến, cô khen. Là nữ sinh lớp 8, tôi biết bản thân tôi còn phải cố gắng nhiều hơn nữa để để tự hoàn thiện mình và để thực sự ngày càng  trưởng thành.
 
                                        Gửi bạn phương xa
                                                             Nguyễn Thị Bảo Vy - Lớp 8/4
 

         
Cơn bão đi qua
Hoành hành tàn phá
Trường bạn tốc mái,
Phòng học tan hoang
Lũ ngập tràn lan
Cửa nhà trôi, sập,
Áo quần mất sạch
Sách vở chẳng còn
Cơm chẳng có ăn,
Lớp đâu mà học ?...
 
 
                               Bạn ơi cố gắng
                              Dọn dẹp lại thôi
                              Sẽ có chúng tôi
                              Chung tay góp sức
                              Người quyên sách vở
                              Kẻ góp áo quần
                              Đóng góp nghĩa tình
                              “Rách lành đùm bọc”
                             Dành tiền ăn sáng…
                             Gửi bạn phương xa ....
 

Cơn bão đã qua
Khó khăn sẽ qua
Bạn ơi cùng hứa:
Quyết tâm xốc tới,
Gắng sức học tập
Vui lòng mẹ cha
Con ngoan, trò giỏi
Việc tốt làm quà
Điểm mười làm hoa
 Mừng thầy cô giáo.
                 
Trang Thơ Văn lớp 9/5

 

                                                                    NHỚ VỀ CÔ

             Mỗi con người chúng ta, ai cũng đã trải qua một thời học sinh với nhiều kí ức và biết bao kỉ niệm đáng nhớ. Và với tôi, ngày hôm ấy sẽ mãi là một kỉ niệm khó phai trong suốt quãng đời cắp sách đến trường của mình.

            Đó là một ngày cuối tuần đẹp trời . Nắng buông nhẹ trên những toà nhà cao tầng trong thành phố và vương lên mái tóc của những cô cậu học trò đang ríu rít chuẩn bị cho ngày sinh nhật của một con người đặc biệt. Mười đứa học trò chúng tôi tung tăng trên con đường nhỏ với nụ cười rạng rỡ và tươi vui. Chỉ một chút nữa thôi, chúng tôi sẽ có một ngày cuối tuần ý nghĩa và đáng nhớ.

           Đúng chín giờ sáng, chúng tôi có mặt nơi toà nhà cấp 4 với hàng hoa sữa thơm ngát trên giàn cao. Cả đám khẽ nhấn chuông và từ ngôi nhà nhỏ bé đó, bóng dáng một con người quen thuộc mở cửa với đôi mắt ngỡ ngàng.  Cũng đã bốn năm rồi, kể từ ngày đám trẻ chúng tôi gặp lại cô- cô giáo Trâm dịu hiền đã nâng đỡ bước chân những cô cậu học trò nhỏ năm cuối cấp một.

          Cô mở cửa nói chúng tôi vào nhà và cho đến khi cả đám đã yên vị trên chiếc bàn tròn to trước cửa thì khuôn mặt cô vẫn chưa dấu hết vẻ ngạc nhiên.

         "Xin lỗi cô vì chúng em đã đến thăm lặng lẽ thế này mà không báo trước. Cả đám định làm cô bất ngờ nhưng thế này thì có phiền cô không ạ?"  - Cái Hoa nhanh nhảu nói.

         "Mấy cái đứa này, vậy mà không nói sớm, làm cô cứ ngạc nhiên nãy giờ.”- Cô cười thật tươi, vẫn là nụ cười hiền hậu và dịu dàng như thế.

         Cô và trò rộn ràng với nhau biết bao câu chuyện. Cô nói cái Thư ngày xưa trông nhỏ con là thế, vậy mà giờ lớn bổng như thiếu nữ mất rồi; rồi thằng Hùng, thằng Huy ngày xưa cứ loi choi lắt chắt, vậy mà giờ lớn trầm tính đi hẳn,… Những câu chuyện vụn vặt quanh trường lớp, rồi việc học hành của từng đứa, những mẩu chuyện vui thường ngày,… được cả đám kể tất tần tật. Cô cười, đến tận bây giờ tôi mới có dịp nhìn kĩ khuôn mặt dịu hiền của cô sau gần 4 năm không gặp. Cô già đi khá nhiều, trên đuôi mắt cô xuất hiện nhiều vết chân chim hơn, đôi gò má cũng gầy hao vì năm tháng, mái tóc điểm những sợi bạc lấm tấm vì giờ chẳng còn ai giúp cố nhổ tóc trắng mỗi buổi trưa…. Duy chỉ có ánh mắt ấm áp là vẫn thế, vẫn dịu dàng hiền từ mỗi khi nhìn chúng tôi, cô cho chúng tôi cảm giác như mình vẫn là đám học trò ngây ngô lớp 5- được cô yêu thương và chăm sóc hết lòng.

          11h trưa, chúng tôi toan về, nhưng cô nói đám trò lâu ngày mới đến, ở lại ăn với cô bữa cơm, cô trò ta lại có thêm thời gian để trò chuyện. Trưa hôm ấy, từ ngôi nhà nhỏ yên tĩnh phía cuối con hẻm, nay rộn rã tiếng nói đùa của đám học trò lóc cóc .

          Ngày hôm đó với tôi là một kỉ niệm đẹp nhất trong suốt quãng đời học sinh của mình. Nó cho tôi định nghĩa về một tình bạn đẹp, về một tình thầy trò đáng quý biết bao.  Chúng tôi của năm học lớp 9, lớn khôn là thế, phổng phao là thế, nhưng nhận ra mình mãi là những đứa học trò bé nhỏ trong vòng tay của cô.  Sà vào lòng cô, chúng tôi mãi là những chú chim non cần được yêu thương và ấp ủ. Từ sâu trong nỗi lòng của mình, tôi muốn nói thật to rằng: “ Cô ơi! Chúng con yêu cô nhiều lắm”.

                                                                                                      Nguyễn Thị Mỹ Linh

                   Trang Thơ Văn lớp 9/1
  MẢNH GHÉP CUỘC SỐNG
                                                   
“Yêu thương là chút gia vị cho mỗi ngày mà bạn đi qua…”
 
                                                           
 
 
  “Thế nào, giờ tụi bây định tính sao đây?”…Tôi lặng lẽ bỏ ngoài tai câu hỏi của tụi bạn. Một chiếc lá vàng khẽ rơi bên khung cửa sổ lớp học. Chị gió nô đùa cùng mây làm thức tỉnh đám bằng lằng còn ngáy ngủ. Tôi đưa mắt nhìn theo, thích thú khẽ mỉm cười…
 
   Cô giáo đã vào lớp. Tiết đầu tiên là môn Hóa. Tôi im lặng, khoanh tay đặt trước bàn, chăm chú dõi theo bài giảng. Nhưng không hiểu sao đầu óc không thể tập trung được. Tôi nghĩ đến chiều nay. Chẳng là, nhà trường có tổ chức hội khỏe phù đổng. Và đội bóng nữ lớp tôi sẽ tham gia thi đấu với lớp bạn 9/5 sau giờ học thể dục chiều. Tôi lo lắng, bởi mười bảy nữ lớp tôi tính ra thì đông thật nhưng chẳng có đứa nào đá ra hồn cả. Cái Trâm thì chân đau. Cái Thư lại học bồi dưỡng. Đã thế cả tuần vừa rồi vì kiểm tra nhiều quá nên chúng tôi vẫn chưa có buổi tập đá nào cả. Không chỉ riêng mình tôi mà tụi con gái trong lớp cũng đang rất lo lắng về kết quả chiều nay…
 
  Tiết thứ 2 trôi qua thật nhanh, tôi ra chơi. Nhưng không giống như bao ngày thường, chúng tôi vẫn hay cắm cúi chép lấy chép để hoàn thành bài tập cho tiết thứ ba . Vậy mà giờ đây, cả bọn đang ngồi xúm lại cái bàn  nơi góc lớp, bàn bạc một phi vụ mà có lẽ có nghĩ tôi cũng không dám thực hiện…
 
_Thế nào, mày tham gia chứ?- cái Tiên giọng chắc nịch, vẫn quả quyết rằng phi vụ này sẽ thành công.
_Tao..tao…-tôi ngập ngừng.
_Mày sợ chứ gì?
_Không! Tao không sợ. Tao mà sợ á. Mơ đi!
_Vậy mày tham gia nghen.
_Ừ- tôi  lẳng lặng, bần thần sau câu trả lời của mình. Tôi không nghĩ mình sẽ trả lời như vậy. Thật sự là tôi sợ lắm. Tôi sợ bố mẹ, thầy cô sẽ phát hiện ra. Tôi luôn là đứa học giỏi, ngoan ngoãn, vâng lời thầy cô, bố mẹ. Ai ai cũng đều tin tưởng tôi  cả. Nếu như phi vụ lần này không trót lọt mọi sự tin tưởng bấy lâu nay tôi gây dựng bỗng chốc sẽ tan thành mây khói. Ôi! Chỉ nghĩ thế thôi mà tôi muốn khóc rồi…
 
  Tiết thứ ba cuối cùng cũng bắt đầu, cái Ngân nháy mắt ra hiệu cho tôi chuẩn bị sẵn sàng đóng “vở kịch” mà chúng nó cất công chuẩn bị lúc ra chơi. Tôi đứng dậy,  mếu máo, cố tỏ ra đau đớn đến xám xanh cả mặt:
_Thư..a..c.ô..e..m đau….bụng qu..á!!!
Cô ngưng bài giảng, quay lại hoảng hốt nhìn tôi:
_Em..có sao không thế?
Cái Ngân nhanh nhảu:
_Thưa cô, để em dẫn bạn ấy xuống phòng y tế ạ.
_Ừ! Hai em đi đi.- cô nói giọng lo lắng nhưng trong giọng nói ấy tôi vẫn nhận ra có chút gì đó nghi ngờ. Nhưng vì tin tưởng những đứa học sinh ngoan hiền như chúng tôi mà cô cho đi.
 
   Thế nhưng đáp lại sự tin tưởng của cô, chúng tôi đã không vào phòng y tế mà rẽ ngoặt sang lối sân sau. Chui vào khoảng tường trống, chúng tôi thoát ra ngoài một cách “bình an”. Tôi trốn học…
 
    Để làm gì ư? Tất nhiên chắc bạn cũng đã phần nào đoán ra được đúng không. Thật vậy, chúng tôi trốn học để tập đá banh, chuẩn bị cho cuộc thi chiều nay. Lần đầu tiên trong cuộc đời  đấy…
 
                                                    *
 
    “Cố lên! Cố lên! Nhào vô! Vào…vào..vào..rồi”. Chúng tôi reo lên trong tiếng la hét, cổ vũ xung quanh sân bóng. Thầy tuyên bố lớp tôi đã dành chiến thắng với tỉ số 3-0. Lớp tôi thắng đậm. Không chỉ có tụi con gái vui mà bọn con trai cũng vậy. Chúng nó reo hò như tết đến. Bọn con trai vỗ vai:
_Tụi bây được đấy, tưởng không ra gì rồi mà giờ làm được như vậy. Thế là tốt!
   Tôi mỉm cười một cách ngượng ngạo bởi vui thì cũng có nhưng buồn có lẽ nhiều hơn…
 
                                                     *                                    
 
 Trở về nhà sau một ngày mệt mỏi, tôi  biếng lười thả bịch cái cặp xuống ghế sô-pha. Chạy vào trong bếp, ngửi thấy sực nức mùi thịt chiên, tôi  reo lên:
_A! Món con thích!
   Mẹ quay đầu nhìn tôi mỉm cười. Nhưng tôi nhận ra ngay trên nụ cười ấy là  sự thất vọng. Tôi đoán  được điều gì đó trong nét mặt của mẹ…
 
   Tối hôm ấy, nhà tôi với một mâm cơm thịnh soạn nhưng không có một tiếng cười. Tôi cắm cúi giải quyết nốt chén cơm. Dự định là sau đó sẽ lao vút lên phòng để khỏi phải nhìn thấy cái không khí ảm đạm ấy. Nhưng khi tôi đứng dậy, bố đã lên tiếng:
_Mọi người vẫn chưa ăn xong sao con lại bỏ đi. Có biết thế là vô lễ không.
  Tôi lặng lẽ ngồi thụp xuống bàn , di di đôi đũa trên tay.
_ Hôm nay đi học thế nào?
  Tôi sững người khi nhận ra chất giọng chua chát trong từng con chữ phát ra từ khóe miệng mẹ.
_Vẫn ổn ạ.
_Ổn là ổn thế nào? Chứ sao không ở lại học mà bỏ đi chơi.
  Tôi hốt hoảng, câm lặng, tôi không biết vì sao bố mẹ lại biết chuyện nữa. Ai đã nói vậy?
_ Cô giáo con có gọi điện đến nhà mình…
 Tôi cúi gằm mặt xuống bàn:
_Con xin lỗi. Con đã sai…a
_Con có biết bố mẹ buồn con lắm không.
_Dạ con biết…Con biết bố mẹ thất vọng về con nhiều lắm.
_Bố mẹ không thất vọng, bố mẹ biết con làm thế là vì lớp nhưng đôi lúc con nên biết việc học vẫn quan trọng hơn. Không ai cấm con làm việc cho lớp nhưng phải đúng nơi, đúng lúc nữa con gái ạ.- bố ôn tồn giải thích cho tôi.
_Dạ vâng con hiểu. Con cũng đang rất hối hận- tôi nói mà những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má.
_Thôi con gái yêu của mẹ, vui lên đi con. Bố mẹ vẫn luôn tin tưởng con. Con biết nhận lỗi thế là tốt rồi.
_Con xin lỗi….
 
 Đến trường, cô vẫn không hề nhắc lại chuyện hôm trước. Cô biết chúng tôi đã hối hận rất nhiều. Cái Ngân cũng vậy. Lau đi giọt nước mắt trên má, tôi mỉm cười nhẹ nhàng. Ngoài kia một chú chim non chuyền cành làm lay động tán lá. Ánh nắng vàng ươm, sóng sánh như mật ngọt trải dài khắp sân trường rộng lớn và trải dài trong tâm hồn của một cô gái trẻ vừa mới nhận ra chính mình…

                                                                              _Hồ Trần Ngọc Trân 9/1_
 


PHÚT CHIA XA

alt

 

Một chiều hạ nắng buồn buông xuống

Phút giã từ ôi bao nỗi vấn vương

Tuổi học trò ôi mộng đẹp thiên đường

Chào tạm biệt từ đây bạn nhé

Phượng hồng kia từng cánh rơi rất khẽ

Tiếng ve sầu dạo khúc nhạc chia ly

Áo trắng chào nhau hơi thở thầm thì

Như nuối tiếc những tháng ngày xa lắc

Cô trò nhỏ nhìn sân trường bật khóc

Bạn bè cô phút chốc đã xa rồi

Để mình cô lạc lõng chơi vơi

Cô đứng lại nhìn mái trường kỷ niệm

Ôi cái tuổi thân thương màu tím

Giờ đã tan trong ánh nắng chiều rơi

Áo trắng ơi xin đừng vướng bụi đời

Hãy sống thơ ngây những ngày xưa đó

Nếu một mai đời xô bồ sóng gió

Bạn tìm đâu tà áo trắng kiêu sa

Hãy nhớ về trường xưa bạn nhé

Tàu học trò nuối tiếc chẳng lìa ga
Thơ của Phạm Viết Khánh Linh

 
 
KỶ NIỆM XƯA
 
Với tháng ngày, với lũy tre xanh,
Bình minh về sương đêm ẩm ướt
Trên con đường ngập ngừng em bước
Với gió mưa ngừng nhớ đi về
Cô dìu em từng bước từng lời
Trao cho em tiếng hát cuộc đời
Bao lớp lớn trôi đi hối hả
Cô vẫn hát bài ca kỳ lạ
Ngọt ngào như suối mát dịu hiền
Như cây cao tỏa mát đời người
Qua gió mưa không hề lay chuyển
Cô đứng đó, thiên đường hay bục giảng?
Giúp cho em vững bước vào đời
Năm, tháng, ngày em được lớn khôn
Và năm nay dưới mái trường trung học
Hạt mưa rơi thấm đọng cánh phượng hồng
Bước vào lớp tiếng cô vang ấm áp
Dạy cho em bao kiến thức vững vàng
Làm hành trang cho cuộc đời sẽ đến
Quên sao được năm tháng dưới mái trường
                                                              _Trương Thị Thanh Diệp_Lớp 9/1

Trang Thơ Văn lớp 9/6

                                           NỖI LÒNG

                                                                Thời gian cứ trôi
                                                                 Dòng đời vẫn chạy
                                                                 Thầy cô còn đây
                                                                 Tóc bạc mái đầu
                                
                                                                 Hiền từ, nhân hậu
                                                                 Nghiêm khắc, dịu dàng
                                                                Vinh hiển, chẳng màng
                                                                Lái đò tri thức
                           
                                                                Chảy trong huyết quản
                                                                Niềm đam mê đỏ
                                                                Tình yêu không nhỏ
                                                                Trăm năm trồng người

                                                               Đem lại nụ cười
                                                               Niềm tin sáng chói
                                                               Tin vào ngày mới
                                                                Kiến thiết nước nhà
                                                   
                                                                Tre rồi sẽ già
                                                                Măng rồi sẽ mọc
                                                                Cây sẽ đơm hoa
                                                                Hoa sẽ kết quả...!!!

                                                                                                       Nguyễn Thúy Vy

                                                                    

                                        THẦY TÔI !

           Bây giờ đang là thời điểm giao mùa....Những cơn mưa ngâu đầu mùa đã nhường chỗ cho mùa đông đến gần với cuộc sống con người hơn. Đông đầu mùa đẹp với bầu trời cao xanh trong vời vợi, tiết trời se se lạnh, một vài chiếc lá vàng khẽ rơi trước gió, gợi cho ta nhiều cảm xúc khó tả. Dường như tâm trạng của con người bị ảnh hưởng bởi  thiên nhiên nhiều lắm, vì hòa nhập với thiên nhiên ta lại được sống thực với lòng mình, một chút gì đó trầm lắm nhưng rất đổi sâu sắc. Lục lại quá khứ, những kí ức, kỉ niệm chợt hiện về rõ mồn mọt, ta lại có cơ hội sống cùng chúng một lần nữa với đầy đủ cung bậc yêu thương, một lần nữa ta được trở về với thời điểm ấy để biết rằng ta đã từng có cảm xúc như thế....
     Vào thời điểm đó....Nó-một cô bé học sinh lớp 9, như đưa nó với với cuộc sống 8 năm trước của nó, một khoảng lặng nhỏ giữa cuộc sống ồn ào để suy nghĩ về nhiều điều, hình ảnh thầy nó hiện ra không mờ nhạt mà rõ ràng khiến nó phải giật mình, cái giật mình cho sự vô tâm, tạm lãng quên những người vô cùng quan trọng. Cũng không phải vô tình nó nhớ đến thầy nó trong cái không khí tất bật chuẩn bị cho ngày Nhà giáo Việt Nam  20-11  - ngày hiến chương và tri ân thầy cô. Nó tự trách bản thân nó và tự nghĩ trong lòng rằng xin lỗi thầy nó! Cuộc sóng bận rộn với nhiều thứ không cho phép nó dành nhiều thời gian nghỉ về thầy nó. Nhưng lần này, nhân cơ hội đáng quý, nó đã thể hiện tất cả tình cảm của nó dành cho thầy nó - một người đặc biệt quan trọng đối với nó bằng tấm lòng chân thành cùng một chút sự dằn vặt , trách móc bản thân
   Nhà nó và thầy nó gần nhau, vâng! Một mối quan hệ khác nữa là hàng xóm nhưng rất ít khi gặp nhau vì thầy là giáo viên mà theo những gì nó biết thì giáo viên bận lắm.  Qua hàng loạt lí do đưa ra, có thể ý thức về sự tồn tại của mình, nó vẫn  không hề biết gì về thầy ngoài những thông tin cơ bản mà mẹ nó đã cung cấp cho nó, hay nói chính xác hơn là nó không mấy ấn tượng về người hàng xóm hay vắng nhà này....
    Một ngày nọ, sự kiện mang ý nghĩa lớn trong đời nó đã đến , cũng có thể coi là cột mốc đánh dấu sự thay đổi và tất nhiên trong đó gắn với hình ảnh thầy nó mà nó không thể nào quên được. Thầy nó đến nhà nó chơi đúng lúc nó bị ốm nên phải nghỉ học ở nhà, thầy nó đã tra tấn bệnh nhân bằng một bài toán đúng bệnh nghề nghiệp:
- Tìm hai số tự nhiên liên tiếp có tổng bằng 25 - có thể coi đây là bai toán không quên của nó
Vẻ mặt hí hửng với câu trả lời đúng khi đó của nó rất vui. Nhưng đặc biệt là câu nói của thầy :
-" tốt đấy! cố gắng học rồi thầy sẽ dạy con trở thành một học sinh chuyên toán và tiếp tục theo đuổi nó nhé "
   Ôi trời! nó lúc đấy là đứa học sinh lớp một thì biết gì là chuyên toán chứ, nhưng cứ nghỉ được thầy tin tưởng là nó sung sướng lắm rồi. Từ đó, động lực học của nó mạnh lắm, nó muốn nổ lực để trở thành học trò của thầy nó; suy nghĩ đó cứ lớn dần trong nó . Thời gian trôi qua, nó lần lượt hoàn thành từng năm học xuất sắc như bao học sinh khác. Và rồi cái ngày nó luôn trông mong chờ đợi cũng đã đến, cái ngày mà nó được thầy nó nhận vào học, cái  ngày thầy nó thực hiện câu nói gần 7 năm trước của thầy nó, nó được mẹ nó dắt lên nhà thầy và sau cuộc nói chuyên giữa hai người nó chính thức nhập môn . Khoảng thời gian học ở nhà thầy nó đã  làm cho nó thấy rất thích thú. Hơn một năm gắn bó thôi cũng để lại rất nhiều ấn tượng sâu sắc cho nó. Và hơn cả là, thầy nó đã giúp nó có cách nhìn đúng hơn về nghề giáo viên . Lần đầu tiên nó mới thật sự hiểu rằng tại sao thầy nó luôn bận rộn, cái nguyên nhân mà nó ghét từ khi còn nhỏ bây giờ đã được giải đáp. Công việc đưa đò với những thế hệ học sinh khác  nhau, sự hi sinh thầm lặng để hoàn thành sự nghiệp trồng người không phải là chuyện đơn giản, phải có lòng yêu nghề cao mới có thể sống chết cùng nghề này, mới có tinh thần, trách nhiệm, lòng tận tụy , miệt mài bên những trang giáo án. Nó như đã thấm thía được điều đó rồi. Cứ mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt gầy nhợt nhạt đi vì tối qua thức trắng đêm để soạn giáo án của thầy nó, tim nó có chiếc dao lam cứa vào, nó trào lên một cảm xúc khó tả, bỗng dưng nó thương thầy nó hơn ai hết. Công việc đó đòi hỏi sự tập trung cao độ và tư duy không ngừng nghỉ và thầy nó bảo hút thuốc sẽ đem lại cho thầy nó điều đó . Hậu quả đến với thầy nó là những cơn ho dữ dội. Lúc đó nó dã nhận ra được quanh thầy nó tỏa sáng ra sự cống hiến lặng lẽ hi sinh những gì bản thân có, kể cả cái quý nhất là sức khỏe, cái ánh sáng ấy luôn đi theo nó, luôn len lỏi trong tâm trí nó, nó khâm phục và kính trọng thầy nó. Đã rất nhiều lần, vì thương thầy nên nó cố gắng khuyên thầy bỏ hút thuốc để bảo vệ sức khỏe nhưng thầy nó không chịu, thầy nó bảo sẽ quyết tâm dành những năm cuối cùng trước khi về hưu để hết lòng với một số thế hệ học sinh nữa, nên không thể từ bỏ thói quen mấy chục năm này được, nếu không có thói quen đó thầy sẽ phân tâm khi soạn bài. Ngay lúc này đây, nó không thẻ nói gì hơn được, nó không thể diễn tả cảm xúc bằng lời được, có một cái gì đó đang bóp chặt trái tim nó. Thầy nó đã để lại cho nó cái ấn tượng mà dù chuyện gì xảy ra nó cũng không thể quên . Thầy nó thường chia sẽ với nó những vấn đề trong sự nghiệp dạy học của mình ,về những điều  mà chỉ có những học trò ngây thơ mới có thể đem lại cho thầy nó . Và cũng rất nhiều lần, nó thầm biết ơn thầy nó vì thầy nó đã cho nó lời khuyên đúng khi nó đứng trước nhiều sự lựa chọn hay gặp chuyện rắc rối gần như gục ngã vì thất bại . Thầy nó đã từng nói với nó rằng " muốn thấy cầu vồng phải chịu đựng cơn mưa" và đó là một triết lí sống mà nó tự nhủ sẽ mang theo suốt đời..
      Bỗng nhiên, vào giữa  năm lớp 8, một thông tin từ gia đình đã làm cho nó rất đau và đã khiến cho nó gần như sụp đổ hoàn toàn, nó đã thức trắng đêm trằn trọc mãi không ngủ được vì quá nhiều câu hỏi cứ quay quẩn trong đầu nó. Đó là một thông tin mà chắc chắn cả nó và thầy nó đều không muốn nghe : bố nó phải chuyển công tác và nó phải theo gia đình nó đi đến sống tại một nơi khác, rất xa so với thầy nó..Nó mất rất nhiều thời gian vì mải nghĩ về chuyện sẽ không được học thầy nó nữa... người nó như xanh xao đi vì chuyện này. Rồi cái ngày nó đi đã đến, người đã đến đầu tiên và rất sớm không ai khác  ngoài thầy nó, một lần nữa tim nó lại quặng đau vì thầy nó cũng gầy đi vì phải xa một đứa học trò ngoan ngoãn như nó.. Thầy nó đến bên nó, đưa cho nó 3 cuốn sách và nói rằng : Hãy giữu kĩ ba quyển sách này và hãy giải tất cả những bài toán này bằng sự nghiên cứu thật sự tỉ mỉ, con sẽ thành công!" . Nó ôm chặc ba quyển sách và đặt câu nói của thầy nó vào một góc của trí nhớ. Nước mắt của nó lúc này đã tràn ngập khuôn mặt ngây ngô của nó. Cuối cùng, giờ bay cũng đã đến nó phải chia tay thầy nó và hai thầy trò cứ mãi nhìn về nhau đến khi không thể nhìn thấy nhau nữa....
    Bước vào một cuộc sống mới, môi trường học tập mới, nó phải hòa nhập và cố gắng nổ lực hết mình để không phụ lòng ba mẹ và thầy nó- những người luôn đặt niềm tin đặc biệt ở nó. Dù kể  từ lúc đó nó không được học thầy nó nữa, không được cùng gắn bó với thầy nó để phân tích từng bài toán khó không được cùng thầy nó chia sẽ nhưng nan giải trong cuộc sống qua những lần nói chuyện vài tiếng đồng hồ nữa...nhưng thầy nó sẽ mãi mãi ngự trị trong trái tim nó . Thầy nó vẫn luôn bên nó, vẫn động viên tiếp thêm sức mạnh để nó vượt qua và tập trung hết mình trong học tập . Những cuộc gọi điện hỏi thăm của thầy nó đã làm nó cảm thấy ấm áp vô cùng. Điều mà nó lo sợ là sau này sẽ không còn được thầy quan tâm nữa vì thầy còn có các thế hệ học sinh khác nữa . Nó thầm cảm ơn thầy nó về tất cả, một lời cảm ơn xuất phát từ tận trái tim nó.
Thế nhưng....
Đầu năm lớp 9, nó được trường cho nghĩ 1 tuần nên có có ý định về thăm thầy nó , và được tâm sự với thầy nó về nhiều chuyện được cùng thầy nói về ước mơ của nó . Suy nghĩ ấy lóe sáng chưa được một ngày thì nó nhận được một cái tin mà chắc chắn nó không muốn xuất hiện trong cuộc sống nó...thầy nó đã ra đi...nó tự nghĩ tại sao thầy nó lại nhẫn tâm bỏ nó đi về một nơi mà nó nghĩ thầy nó sẽ sống thoải mái hơn. Nó còn chưa kịp nói với thầy nó ước mơ của nó là làm cô giáo dạy toán , nó không mong quá khả năng là trở thành một cô giáo quá đổi tuyệt vời như thầy , nó chỉ muốn góp phần tạo nên những thế hệ học sinh mới với tất cả tài đức đang có . Nó biết phải cố gắng thật nhiều và nó hi vọng thầy nó sẽ là người chỉ đường cho nó đi, nó hi vọng thầy nó sẽ giúp nó nếu nó thật sự quyết tâm theo đuổi nghề này . Nó rất muốn là một cô bé luôn được thầy yêu thương và dành cho nhiều điều tốt đẹp ...nó muốn nhiều lắm .... Bước chân nó như khựng lại , cả người nó tê cứng , cảm xúc đau buồn tột cùng không thể cho nó làm được bất cứ điều gì khi nhận cái tin ấy... cái tin mà nó không bao giờ muốn nghe lần nữa và sau khi nghe xong mọi thứ nó muốn đều trở nên  vô nghĩa, sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực. Thầy đi thật rồi...chỉ vì căn bệnh ung thư phổi do hút thuốc quá nhiều. Nó nguyền rủa cái bệnh quái ác ấy , thầy nó đâu có tội tình gì tại sao lại cướp thầy nó đi trong khi sự cống hiến của thầy nó là quá lớn . Thầy nó đã đi vào cõi vĩnh hằng , đã trở thành người thiên cổ nhưng nó biết thầy nó đang ở đâu đó luôn dõi theo nó . Những giọt nước mắt hối hận lăn dài trên má nó chẳng thể cầm lại được, nó chưa kịp làm gì để đền đáp công ơn của thầy nó , nó cứ nghĩ thời gian còn nhiều để chờ nó thể hiện tình yêu thương đối với thầy nó . Nhưng nó đã sai và nó chẳng thể làm lại, sai lầm lớn nhất của nó là không làm những điều đáng quý là thể hiện sự biết ơn sâu sắc đối với thầy nó sớm hơn. Nó luôn hi vọng thầy nó ở nơi ấy sẽ hiểu cho nó. Ngàn lần khắc ghi công lao của thầy nó trong cuộc đời nó, có lẽ nó sẽ không bao giờ gặp được một người vô vùng đáng quý như vậy . Bóng đêm đã giăng trùm khắp nơi , nó như chẳng thể rút mình ra để hòa vào cuộc sống ồn ào náo nhiệt ngoài kia dù biết rằng thời gian sẽ xóa mờ đi tất cả , quá khứ đã qua đi và ta chỉ cần sống hết mình cho hiện tại để không phải nuối tiếc về điều gì... Nhưng nỗi đau mất thầy đã bao trùm lấy nó trong thời gian dài, nó nhận ra rất nhiều điều ... Và không dừng ở đó, nó tự hứa với bản thân sẽ ra sức học tập thực hiên ước mơ của mình để thể hiện sự biết ơn thầy nó.
  Vậy là ngày 20-11 đầu tiên nó không được chúc sức khỏe thầy đã sắp tới, lòng nó buồn man mác , bao cảm xúc ân hận một lần nữa lại hiện về trong nó nhưng nó không khóc nữa vì nó đã lớn hơn nhiều. Nó đến bên thầy nó với một bó hoa tười thắm nhất và nói rằng :" Cầu chúc cho thầy nơi thiên đường sống bình yên , thầy nó sẽ có thời gian nghĩ sau một chặng đường dài tận tụy với công việc, con yêu thầy !"
                                                                                           Trần Thị Mỹ Linh 


Trang Thơ Văn lớp 9/7
NHỚ THẦY CÔ

Em tự hỏi rằng cô ơi có phải?
Cô là mẹ hiền dìu dắt bước em đi
Là người nâng đỡ lúc em vấp ngã
Dạy dỗ em khôn lớn từng ngày
Từng ngày trôi qua như sống nước êm đềm
Và em lớn trong vòng tay trìu mến.
 
Em tự hỏi rằng thầy ơi có phải ?
Thầy là vầng dương soi tỏ bước em đi
Giúp em sửa đổi những lỗi lầm mắc phải
Khiến em biết sống một cách đúng đắn hơn
Từng ngày trôi qua em vẫn mãi khắc ghi
Lời dạy bảo in sâu trong tâm trí.
 
Em tự hỏi rằng thầy cô ơi có phải?
Thầy cô nâng em bay đến những ước mơ
Những ước mơ tuổi thần tiên cao đẹp
Được chắp cánh bay xa, xa mãi
Dù mai này đi xa em vẫn nhớ
Nhớ trong tim mình bóng dáng thầy cô.
Nguyễn Trịnh Thu Uyên  - Lớp 9/7
 
BỖNG....
 
          Từng tối đi học về, tôi cảm giác se lạnh, có những đêm trời lạnh ghê lắm, sởn cả da gà, những giọt mưa bắt đầu trút xuống...tôi nghe đâu đó trên các đài phát thanh “Bão số 11 sẽ vào miền Trung nước ta”, tôi biết đó một mùa đông đã đến mang theo những cơn gió lạnh buốt, những cơn mưa đầu mùa rồi dữ dội lên. Và rồi một đêm nay, một đêm không bài vở, đầu óc được thư giản, trời lại bắt đầu đổ mưa, ầm ầm trên mái tôn, một cảm giác sợ sệt quấn lấy tôi, nằm thu mình trên giường nghe vài bản nhạc, lúc này tôi lại nhớ về cô, người đã từng là chủ nhiệm của tôi...
          9h, trời lúc này đã tối hẳn, cả nhà về quê chỉ còn một mình tôi ở lại, tôi lang thang dọc con đường vắng, ánh đèn đường bao trùm lên tất cả một màu vàng mờ ảo, tôi vẫn bước tiếp tục bước...Bỗng, một giọt rồi hai, ba giọt. Mưa mưa rồi, nó đến thật đột ngột nó không chờ bất cứ một ai, “Rầm, rầm, rầm...” mưa xối xả, tuôn tuôn xuống mặt đất, tôi chạy vội vào mái hiên của một ngôi nhà, núp tạm. Ngồi ngắm mưa, tôi nhận ra, dòng người có vẻ đông đúc hơn, ai cũng vội vã để về nhà, tìm cảm giác bình yên hạnh phúc ấm cúng bên gia đình. “Bánh rôm, bánh đậu xanh, bánh mì nóng hổi đây”, tiếng rao ấy cách tôi cũng hơi xa, rồi mỗi lúc một gần hơn. Tôi lấy hai tay xoa xoa cái bụng, trời lạnh đúng lúc dạ dày tôi nó cũng đang sôi sùng sục. Tôi vẫy gọi: “Cô gì ơi, lấy cho cháu một bánh mì, một bánh rôm”, bóng dáng cao cao, gầy gầy, tiến dần tới tôi, quen lắm nhưng chưa chắc chắn, tôi nhìn kỹ vào khuôn mặt gầy gò của cô, sao mà hao hao giống cô giáo mình thế nhỉ, tôi trả tiền, rồi cô ấy đi. Tôi nghĩ chắc là không phải, cô là giáo viên mà, chắc trời tối nên mình hoa mắt!!! Không nghĩ nữa tôi bắt đầu thưởng thức thức quà đêm của mình...
          “Rầm”, tôi giật bén người, ngưng tập trung chuyên môn tôi quay lại nhìn, cách chỗ tôi ngồi không xa có một đám đông, tôi đoán chắc là có tai nạn, bỏ dỡ cái bánh đang ăn tôi chạy lại xem. Tôi chen vào đám đông, ôi thì ra là cô bán bánh lúc nãy, tôi chạy đến bên cô, lúc này tôi mới nhìn thấy kỹ mặt cô, lại một lần nữa tôi thốt lên: “Ôi, cô...cô...cô K...!!!”, mặt tôi tái đi, lo so, nhưng tôi đã kịp trấn tĩnh, tôi nhờ mọi người điện xe cứu thương, còn mình với một vài người khác dìu cô vào vỉa hè. Trời mưa tầm tã, nước máu hòa với nước mưa một cảnh tưởng thật bi thảm. Càng lúc mưa càng nặng hạt thêm, máu từ người cô vẫn không ngừng chảy, tội vội vàng lấy khăn mùi xoa băng đỡ vết thương cho cô. Tôi sợ cô không biết có mệnh hệ gì, cảm giác bất an, tôi không biết phải làm gì, tôi lo cho cô lắm, đầu óc cứ rối tung cả lên. “Oe ò oe ò oe ò oe...ò oe” cuối cùng thì xe cũng đã tới, tôi lên xe cùng cô, vừa ngồi trên xe vừa cầu nguyện cô được bình an. Khi đến bệnh viện, sau khi được bác sĩ kiểm tra, cũng may là cô chỉ bị trầy xướt phần mềm nhưng cô vẫn thiếp đi chắc có lẽ một phần cũng do cô làm việc quá sức. Đêm đó tôi ở lại cùng với cô ở bệnh viện. Tôi không thích ở đây, mỗi lần vào đây tôi cảm giác rất sợ, mọi thứ xung quanh toàn một màu trắng, không gian thật tĩnh lặng, lâu lâu lại có tiếng động...tôi sợ tất cả những thứ ở đây. Tối nay chắc tôi sẽ thức trắng, bệnh viện để điện cả đêm, mọi người vẫn thức, nhưng tôi vẫn sợ, lần đầu tiên tôi ở lại đây, vì sao tôi lại làm được như vậy, chỉ vì một lý do, cô K...là cô giáo chủ nhiệm tôi năm lớp bốn, cô là người rất yêu thương tôi nhưng không hiểu vì sao bây giờ cô lại đi bán lúc tối như thế này...
          Thế là một đêm dài đằng đẳng đã trôi qua, ông mặt trời đã ló dạng, tôi ngoáp một hơi thật dài, đêm qua tôi nói sẽ không ngủ mà tôi lại ngủ lúc nào không hay. Nhìn ra cửa sổ, những cành lá khẽ đong đưa, những giọt mai đêm qua còn níu kéo đọng lại trên tán lá chưa muốn rơi xuống đất, nhìn thật đẹp. Tôi đứng dậy vươn vai mấy cái cho khỏe người, thế là tối qua tôi đã không về nhà, mẹ mà biết chắc tôi bị mắng mất, tôi nghĩ thầm. Bây giờ tôi mới nhìn qua giường cô nằm, thì ra cô đã thức dậy, nhìn cô có vẻ trông khá hơn hôm qua, tôi lấy cháo cho cô ăn, tôi hỏi cô:
- Cô ơi, cô còn nhớ con không cô, cô biết đứa nào đây không?
Cô  bảo:
- Học trò cưng của cô sao không nhớ, bé Nhi chớ còn bé nào nữa!
- Hì hì. Cô ơi, cô vẫn còn đi dạy chứ hả cô? Sao cô lại đi bán bánh vậy cô?
Khuôn mặt cô chợt đượm buồn, nụ cười cũng chợt tắt, cô kể:
- Năm ngoái ba tụi nhỏ mất đi sau hơn hai năm chống chọi với  căn bệnh hiểm nghèo. Cô đã chạy vạy thuốc thang để mong cho ba tụi nhỏ khỏi bệnh nhưng cuối cùng...  nên cả nhà cô đau buồn lắm, cô chỉ thương cho hai đứa nhỏ, lâu giờ nó được sống trong một gia đình hạnh phúc, đầy đủ bây giờ đột ngột lại thiếu vắng đi tình thương của một người cha, chúng nó buồn lắm, tội nghiệp tụi nhỏ.
Không kiềm chế được nước mắt, trên má cô vài giọt lệ đã lăn xuống, ngưng giây lát cô tiếp tục kể:
- Ba tụi nhỏ mất đi, đồng lương ít ỏi của cái nghề giáo không đủ để chi trả các khoản cho gia đình, cô phải tranh thủ làm thêm kiếm thêm thu nhập để lo cho tụi nhỏ một cuộc sống đầy đủ để không phải hổ thẹn với bạn bè. Tối tối cô lại đi bán bánh, kiếm dăm đồng, cứ như thế cho tới ngày hôm nay cô gặp con, may mà nhờ có con chớ không biết cô có thế nào....?
Cô nén lại vài phút, tự nhiên tim tôi bỗng đau nhói vì thương cô....
Gương mặt cô tự nhiên hoảng lên, cô nói lớn:
- Ôi con ơi, cô đi cả đêm không biết tụi nhỏ ở nhà như thế nào rồi, thôi cũng khỏe rồi, hai cô cháu mình thu dọn đồ đạc rồi về con ơi, ở đây phiền phức lắm  vả lại con còn phải về nhà nữa chứ kẻo mẹ lại đợi.
Vẻ mặt tôi cũng buồn xo, tôi dạ thưa cô rồi cùng cô dọn dẹp, căn phòng im bặt đi chỉ còn tiếng người ta làm việc, chốc chốc lại có tiếng con ễnh ương nào đó vang lên ngoài bờ sông gần cửa sổ...
Hai cô cháu chúng tôi dắt nhau đi bộ về, trời đã ngã trưa, những tia nắng lúc này gay gắt hơn, đi dưới những tán cây to bóng hai cô cháu in dài trên mặt đường.
                                                            Thái Trúc Phương Mai - Lớp 9/7

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 58 trong 12 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

 

Hình ảnh hoạt động

 

Giới Thiệu, tuyên truyền sách

Điều hành công việc

 
 

Liên kết website





"DÂN TA PHẢI BIẾT SỬ TA.."(HCM)
Lý Thường Kiệt:
Nam quốc sơn hà
Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Dịch:
Sông núi nước Nam, vua Nam ở
Rành rành định phận ở sách trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
Chúng bây sẽ bị đánh tơi bời.


Vua Quang Trung nói:
“Đánh cho để dài tóc
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”.


BÁC HỒ nói:
" KHÔNG CÓ GÌ QUÍ HƠN ĐỘC LẬP, TỰ DO "

Anh LÝ TỰ TRỌNG nói:
"Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng và không thể là con đường nào khác."
"ĐỌC MUÔN QUYỂN SÁCH, ĐI MUÔN DẶM ĐƯỜNG" (Hồ Chí Minh)


Anh hùng Lý Tự Trọng




 

Bài ca Anh hùng Lý Tự Trọng

NHỮNG MẪU CHUYỆN VỀ ĐẠO ĐỨC BÁC HỒ


TÌM HIỂU 45 NĂM THỰC HIỆN DI CHÚC BÁC HỒ

Liên kết









Đồng hồ

Ảnh Động



 

LIÊN KẾT

LIÊN KÊT

LIÊN KẾT


Những món ăn chay ngon
Mô hình songoku
Học tiếng anh theo chủ đề thời tiết
Bán mô hình one piece
Đồng phục y tế

Thống kê truy cập

  • Đang truy cập: 28
  • Hôm nay: 315
  • Tháng hiện tại: 26702
  • Tổng lượt truy cập: 1243599
TUYỂN DỤNG
VIÊN CHỨC
NGÀNH GIÁO DỤC

Đọc báo Online

vé máy bay Báo Đất Việt Báo Dân Trí
blog tâm sự