19:28 ICT Thứ hai, 22/04/2019
Chào mừng các bạn đến với website Trường THCS Lý Tự Trong - TP Tam Kỳ - Quảng Nam
Rss Feed

Menu website

Tổ chuyên môn

LINK "TRƯỜNG HỌC KẾT NỐI"











 







 


BIỂN ĐÔNG

2017 Trung Quốc sẽ vũ trang toàn diện đảo nhân tạo phi pháp ở Trường Sa

2017 Trung Quốc sẽ vũ trang toàn diện đảo nhân tạo phi pháp ở Trường Sa

Ts Trần Công Trục: Chuyện 'đi đêm' trên Biển Đông

Ts Trần Công Trục: Chuyện "đi đêm" trên Biển Đông

Chiến lược mới của Mỹ ở Biển Đông có gì đáng lưu ý?

Chiến lược mới của Mỹ ở Biển Đông có gì đáng lưu ý?

Kinh tế Trung Quốc sụp đổ sẽ cứu cả Biển Đông

"Kinh tế Trung Quốc sụp đổ sẽ cứu cả Biển Đông"



 

ho hat bai choi1

gt

 


Liên kết


Liên kết










 

TẠP CHÍ VĂN NGHỆ

LIÊN KẾT

World Cup 2018     Soi Keo

                                                                    


......................................................................
Dự thảo nhiệm vụ năm học 2018-2109 ( Xem và tải ở mục văn bản- kế hoạch)

Hội thi Thiếu niêu tuyên truyền giới thiệu sách cấp thành phố, hè 2018

Hai em Minh Hậu+ Gia Mẫn tại Hội thi 

Trang 20.10 của tổ Nữ công trường

Đăng lúc: Thứ sáu - 18/10/2013 09:15 - Người đăng bài viết: quantri
Trang 20.10 của tổ Nữ công trường

Trang 20.10 của tổ Nữ công trường

Nhân 20/10 Tổ nữ công nhà trường tổ chức dự thi nhanhchủ đề: NGƯỜI PHỤ NỮ qua cuộc thi ảnh và tác phẩm văn học.Xin kính giới thiệu

NGÀY PN VN và NGÀY HỘI DÂU RỂ





THI ẢNH

Tổ nữ công đã mở cuộc thi nhanh về nhiếp ảnh và sáng tác âm nhạc chào mừng ngày PNVN.Website nhà trường xin trân trọng giới thiệu

Cô trò cùng hát (Tổ TD.ÂN)


Lao động là vinh quang (Tổ sử địa)


Chị em chúng tôi ( Tổ Hóa - Sinh )


 
Anh dự thi 20/10 tổ toán tin
 

Sáng tác mới
BÀI DỰ THI VIẾT VỀ NGƯỜI PHỤ NỮ NHÂN NGÀY PNVN 20/10

Truyện ngắn
 
 BÀ LÃO VÀ CƠN BÃO ĐI QUA
 
 Cơn bão rớt tháng 10 vừa qua, bên trong sân trường cây cối gãy đổ ngỗn
 
ngang. Mấy thầy nam đang hối hả chặt cây dọn cành…Lại thấy một bà lão
 
xuất hiện …nhịp điệu hình như với Thủy cứ lặp lại nhiều lần. Sau cơn bão
 
đêm qua lại thấy bà lão cầm bó bút bi , cây có mực, cây lưng mực, lại có cây
 
không còn giọt mực nào cả.
 
 Bà ơi! Đêm qua bão Nari mạnh quá, sở GD-ĐT tiếp tục cho học sinh
 
nghỉ học sáng nay.
 
 -Mấy thầy ơi! Cho tôi hỏi Nari là cái bà hay cái ông vậy? Đôi mắt người
 
đàn bà ngoài sáu mươi lăm rực sáng long lanh, hai chòm tóc mai bạc phếch
 
chuyển động liên hồi …Như đã quen lâu rồi , các thầy xem người phụ nữ
 
hay đến trường tặng bút, tặng vở cũ cho học sinh trước cổng trường sau cơn
 
bão đi qua như người thân thiết . Không, không phải đùa mà nói để bà lão
 
vui vui, thầy Thanh giọng chỉnh chu :
 
 - Nari là phụ nữ đó bà ơi!
 
 - Thôi chết rồi, mấy thầy ơi! Phụ nữ phụ niết gì mà độc ác như loài cầm
 
thú vậy…Gương mặt nhăn nheo khi bà lão buông từng lời lẻ đanh thép lạ
 
lùng. Các thầy đều dừng tay rựa, nữa ngạc nhiên nữa mừng thầm cứ nhìn
 
trân vào mặt bà lão, tai lắng nghe từng ngôn từ thoát ra từ cửa miệng của
 
người phụ nữ mà cả thầy lẫn trò đều cho là bà không được bình thường.
 
 -Mới chưa đầy nữa tháng, ông chồng bả , ông số 10 đó đã càn quét các
 
tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị…làm tan hoang ruộng vườn nhà cửa và cướp
 
đi nhiều sinh mạng người dân. Đến chừ lại mụ Nari đáng trách lại điên điên,
 
dại dại quần nát suốt hơn 9 tiếng đồng hồ trên quê hương Quảng Nam,Đà
 
Nẵng của mình gây ra biết bao nhiêu thiệt hại về người và của cải…
 
 -Giọng của bà lão chất chứa nỗi oán hận vô biên. Thủy lắng nghe từng
 
lời, từng lời nói của bà mà cõi lòng quặn đau trước sự tàn phá của thiên tai.
 
 -Uả! Mấy thầy kể cả cái cô này nữa, lão nói vậy có đúng hay không. Ông
 
trới sinh người phụ nữ ra là để ban cho họ đôi bàn tay mềm đong đầy tình
 
yêu thương con người chớ đâu để tạo ra cuồng phong gió bão, tạo ra chinh
 
chiến liên hồi. Mấy thầy có học,có dạy lịch sử thì quá hiểu hơn già này. Bà
 
Trưng, Bà Triệu, nữ tướng Bùi thị Xuân, bà Minh Khai…cầm quân đánh
 
giặc cũng vì tình yêu thương con người, đôi bàn tay mềm ấy biết cầm gươm,
 
biết cầm súng lại biết cày, biết cấy, biết đánh đàn,biết vẽ tranh …nữa mấy
 
thầy ơi!
 
 -Vừa nói, vừa đong đưa đôi mắt héo úa như thể đang nhai trầu thời con
 
gái sang sông đi lấy chồng. Thủy cố đè nén sự xúc động không để đôi dòng
 
nước mắt tuôn trào và thầm trách đã nhiều lần cứ nghĩ bà lão là người mắc
 
căn bệnh hoang tưởng. Từ trong tiềm thức sâu lắng nhất. Thủy đến sát bên
 
bà, nâng đôi bàn tay gầy nhăn nheo đang cầm bó bút bi nhiều cở nhiều
 
màu…
 
 -Bà ơi! Cho con xin lỗi …xin lỗi . Trời đã về chiều rồi …Thủy ngập
 
ngừng nghẹn lời, nhắc lời chia tay
 
 -Tôi phải về thôi, sáng mai lại đến tặng quà cho các cháu học sinh nhà
 
khó khăn, gia đình bị bão đêm qua …Thủy và mấy thầy sửng sờ nhìn theo
 
dáng hao gầy của bà lão mất hút ở cuối con đường. Không hẹn mà tất cả
 
chúng tôi đều im lặng đến lạ kì. Mỗi người một dòng suy nghĩ riêng về
 
những gì bà lão vừa nói.
 

 Võ Thị Yến (Tổ Hóa Sinh)
VIẾT TẶNG MẸ
 
    Có người hỏi ai là thần tượng của đời con. Không ngần ngại con trả lời ngay: Mẹ là số một của đời con. Vì suốt cuộc đời Mẹ đã nuôi các con khôn lớn, mẹ là người luôn ở bên con nhiều nhất và là người yêu con mãi mãi. Dù có đi đâu về đâu, dù có ở phương trời nào con vẫn nhớ về mẹ. Bởi lẽ...
      Tấm lòng mẹ vị tha, bao dung tất cả, không hờn trách, không oán hận bao giờ, có những lúc con làm phật lòng mẹ... Mẹ không buồn mà ôn tồn dạy bảo.
       Đôi tay mẹ nhẹ nhàng bên cánh võng à ơi... ru cho con giấc ngủ say nồng.          Đôi vai gầy oằn mình gánh nặng, gánh tuổi thơ con và cả tương lai sau này.
       Đôi chân mẹ luôn vượt qua tất cả dù nắng, dù mưa vẫn vững chãi dìu bước con chập chững bước vào đời.
      Tiếng nói mẹ ấm áp, nhưng có lúc cũng quyết đoán vô cùng. Nói điều hay lẽ phải dạy con nên người.
      Đôi mắt dịu hiền nhưng rực sáng, đem bình an đến cho con trọn đời.
      Nụ cười của mẹ thật nồng ấm, như liều thuốc giúp con giảm bớt ưu phiền.    Nước mắt mẹ rơi làm tim con mềm yếu. Con cảm động nhất là những ngày các anh lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc. Ngày tiễn đưa mẹ buồn nhưng không thấy lệ rơi, nước mắt mẹ chảy ngược vào trong tim, dấu nỗi buồn để tiếp thêm sức mạnh cho các anh lên đường làm tròn nghĩa vụ. nước mắt mẹ rơi làm con đau nhói, đau hơn tất cả đòn roi dành cho con... mỗi khi mẹ khóc.
       Những nếp nhăn hoằn sâu trên trán mẹ, rồi từng ngày mong mỏi chờ tin con, vào một chiều khi nghe tin các con của mẹ ra đi không trở về, các anh mãi mãi nằm yên trong lòng đất vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Mẹ không khóc mà  vượt qua tất cả vẫn vững niềm tin, vì các con là niềm tự hào của mẹ.
       Công lao của mẹ chúng con luôn ghi nhớ mãi.
“Đi khắp thế gian 
Không ai tốt bằng mẹ
Nước biển mênh mông
 Không đong đầy tình mẹ
Tần tảo sớm hôm
Mẹ nuôi con khôn lớn
Mang cả tấm thân gầy
Ai còn mẹ
Xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn
Lên mắt mẹ
Nghe không”
        Nhân dịp 20/10 ngày phụ nữ Việt Nam con xin gởi đến mẹ và những bà mẹ Việt Nam lời tri ân sâu sắc nhất.
 
                 Thầy Nguyễn Hồ Quang- Tổ Công đoàn: Sử Địa- Công dân

Trang thơ ngày PNVN
 
Về miền tuổi thơ
                  
 
Cơn bão nghiêng đêm
Con thức chong đèn
Che mưa chắn gió
Giữ tổ ấm nhỏ
Yên lòng con.thơ

                                      Nhớ mẹ ngày xưa
                                         Dãi nắng, dầm mưa
                                         Chắn giông, che bão
                                      Thân gầy không quản
                                          Chỡ che đàn con

Con giờ luống tuổi
Đường đời bôn ba
Mẹ về nẻo xa
Bao lần nhớ mẹ
Mắt con lệ nhòa
 
                                                        Ngày đông nhớ mẹ
                                                        Về miền ấu thơ
                                                        Nghe hát “ ầu ơ ”
                                                        Lòng như trẻ lại
                                                       Tuổi thơ còn hoài…
 
                                          Tháng 10/2013
                                     Phạm Thị Ánh Tuyết
                                         (Tổ Hoá –Sinh)


BÀI THƠ CHO EM


Chiều xuống chậm kéo màn đêm hiu hắt.
Em khua  gì cho mặt nước gợn sao.
Em buồn gì mà phượng tím đến chiều nao.
Ta nhón gót vén hoàng hôn về muộn.
 
Em trong trắng tuổi mười hai bé bỏng.
Thèm được nghe hơi ấm  của mẹ cha.
Thèm được ăn cái bánh ,gói quà
Được mơ ước đến trường cùng chúng bạn…
 
Tay vuốt mắt ,nghẹn ngào trong cơn khát,
Khát tình yêu thương ,khát lẽ sống của con người
.Khát nụ cười luôn rạng nở  trên môi.
Khát tổ ấm gia đình  hạnh phúc.
Em về đâu?
Giữa dòng  oan nghiệt.
Tuổi  thơ  trôi  như  một giấc mơ  buồn
Miệng vẫn cười cho nước mắt không tuôn
Ta chua xót, mong  đời em trong trẻo .
Biển  cuộn  sóng tràn qua rồi lại lặng.
Trời trong xanh chim én báo mùa xuân.

Tam Kỳ ngày 18/10/2013
Bùi Ánh Tuyết
 

THƯƠNG MẸ
 
Cứ lặng lẽ trong những chiều thứ bảy
Tựa cửa trông sang nhìn áng mây bay
Chợ cách xa những ngày đông giá rét
Mẹ còng lưng trên chiếc xe đạp cũ.
Nhớ thương con không quảng ngại đường xa
Như mọi ngày nhìn mẹ vẫn bôn ba
Lo lắng từng bữa khi con trở về
Chu đáo mọi bề để con được vui.
Trong gian nhà nhỏ ấm nồng tình cảm
Cả đời mẹ khó nhọc bởi vì con
Mẹ hay buồn, hay lo nghĩ về con
Rằng mỗi khi qua làn khói lam chiều.
Mẹ luôn ám ảnh khủng khiếp một điều
Cuộc đời con sao lắm nỗi truân chuyên
Con là kẻ sớm chịu nhiều mất mát
Nếm trải nhiều đau khổ giữa ngày xuân.
Đêm đêm trường mẹ vò võ bâng khuâng
Gió bấc về thương  con buồn sầu não
Nơi tha hương con gánh nặng cuộc đời
Số phận nghiệt ngã than thở bởi trời.
Nay con lại về trong vòng tay của mẹ
Để được yêu thương, an ủi, vỗ về
Giữa cảnh đời còn nặng trĩu  đau thương.
Ôi! Tình mẹ bao la như Đại Dương!
 

Thị Cấp
 
 

CÔ GIÁO VÙNG CAO


Mùa đông lại đến. Cái lạnh se se làm tôi lại nhớ đến Trà Nú  - nơi tôi đã từng công tác bảy năm. Tại năm đây, tôi đã gặp chị và hình ảnh về chị đã in đậm trong tâm trí tôi – Chị gương mẫu, yêu thương gần gũi với đồng nghiệp- một người giáo viên mẫu mực, tận tụy với học sinh. Có thể nói chị là tấm gương để tôi học hỏi noi theo trong sự nghiệp trồng người.
Nhiều người cứ bảo : Tôi nói quá! Nhưng không? Đó là sự thật. Cuộc sống nơi đây vô cùng thiếu thốn, khổ cực, đường đi vất vả gian nan, muốn tới trường phải vượt đèo qua suối. Ngôi trường làng xuyên vẹo, mong manh khác xa hoàn toàn với ngôi trường mà tôi đã dạy ở Thành phố. Tôi thiết nghĩ , nếu có ai yêu nghề lắm mới có thể trụ lại ở ngôi trường này. Vậy mà chị đã kiên trì ở lại đây 18 năm rồi đấy.
Ngày bước vào nghề lên đây chị mới đôi mươi, một tuổi xuân phơi phới đầy mộng mơ. Nhưng giờ đây chị đã già cọm đi so với tuổi 38 của chị. Tôi luôn hỏi chị : Sao chị không chuyển về để có gia đình lo cho cuộc sống sau này. Chị cười bảo: Chị đã gắn bó với núi rừng, con người, học sinh nơi đây và họ đã trở trành mầm sống của chị, được gặp các em học sinh hằng ngày là niềm vui của chị.Tôi không tin lắm. Nhưng chứng kiến cảnh chị quan tâm , tận tụy yêu thương học sinh tôi thật cảm động và khâm phục. Chị lo cho học sinh như những đứa con yêu của mình. Trường tôi lo cho chị bởi vì đã qua tuổi 38 rồi mà chị cũng không màng gì đến chuyện lập gia đình, nhiều chàng trai làng đến với chị nhưng đều bị chị khước từ.
Giờ ngồi một mình, hình ảnh chị lại hiện về. Tôi cũng như mọi người luôn mong cho chị có một mái ấm gia đình để an phận tuổi già. Nhưng cũng thật khó vì chị đã gắn đời mình cho vùng cao hẻo lánh rồi. Chị - đúng với nghĩa là giáo viên vùng cao.

Thúy Diễm
 
 

MẸ

Mẹ ! Mẹ hãy ngủ đi con ngồi canh giấc ngủ
Nhìn tóc mẹ bạc nhiều con thấy thương thương
Đã bao năm một nắng hai sương
Trên vai mẹ oằn đôi gánh mạ
Lo cho chồng con trong mưa đồng nắng hạ
Hôm sớm tảo tần cực khổ gian nan
Da nhăn nheo – Tóc mẹ bạc màn sương
Dẫu khổ mẹ chẳng một lời than vãn
Nhớ lại mẹ nhớ những ngày vui
Bên mẹ bên cha mái ấm gia đình
Giờ mình cha con hẩm hiu đơn chiếc
Những giấc mơ nồng mẹ bên con lặng lẽ
Ru năm canh giấc ngủ con bình yên
Mẹ đã bỏ con ngàn lần con đau khổ
Nơi phương trời lòng mẹ có hay chăng?

        
                                  Thúy Diễm

 VƯỜN HỒNG

Vườn hồng hoa nở bốn mùa
Hoa nào cũng đẹp mùa nào cũng xinh
Cô Linh duyên dáng yêu kiều
Môi hồng, mắt biếc đổ xiêu bao người
Cô Ân luôn thắm miệng cười
Công Đoàn tươm tất bao người cũng khen
Tài năng kế toán cô Hoen
 Người tuy nhỏ nhắn mà trông mặn mà                
Làn da trắng trẻo như ngà
Cô Phong tổ lý, cô Hà tổ Anh
Dáng thanh, giọng nói trong ngần
Cô Vinh , cô Phước ai gần cũng thương
Cô Thủy tròn trịa má hường
Nữ công hai giỏi Đoàn trường khỏi chê
Cô Lễ đằm thắm duyên quê
Cười cười nói nói má xinh đồng tiền
Mĩ miều duyên dáng cô Tiên
Tài năng chẳng kém, ba miền chẳng thua
Nhiệt tình năng nổ thi đua
Cô Phi tổ toán, hóa sinh cô Kiều
Càng xa càng nhớ bao nhiêu
Cô Liên, cô Nhựt, cô Đào, cô Mai
Tóc dài xõa chấm ngang vai
Bước đi uyển chuyển khoan thai dịu dàng
Cô Khang dạy toán đảm đang
Sơn Hà mảnh khảnh đoan trang nhất trường
Thu Phong hiền thục dễ thương
Ánh Tuyết thơ phú văn chương tuyệt vời
Mỗi cô tuy ở mỗi nơi
Góp hương góp sắc rạng ngời trường ta
Trịnh Thủy nhà ở tuy xa
Nhọc nhằn nhưng vẫn như hoa trên cành
Mặn mà thì có cô Anh
Cô Đông, cô Hạnh, cô Hòa, cô Nhi
Tính tình hiền thục nhu mì
Giỏi giang việc nước Quế Chi nhất ngành
Thùy Trâm dạy giỏi tiếng Anh
Cô Cảnh môn toán,thực hành cô Oanh
Dắt dìu bao mái đầu xanh
Chị em trường Lý rạng danh sáng ngời
Trường tôi vui lắm bạn ơi!
Vừa xinh, vừa đẹp giỏi giang tay nghề
Thu Sương giọng hát khỏi chê
Vân, Oanh, Thủy, Cấp say mê việc trường
Học trò dồng nghiệp mến thương      
Thư, Quyên, Tuấn, Diễm, Thùy Dương hết lòng
Từng trang giáo án trắng trong
Chứa bao tâm huyết cô mong cho trò
Chăm ngoan học giỏi biết lo
Luyện tài đúc chí để cho nên người
Mỗi cô là đóa hoa tươi
Phong trào tích cực, điểm mười mùa thi
Tuyết Anh, Lý, Thúy, Quế Chi   
Sơn, Loan, Phượng, Thủy, Yến, Thân, Thảo, Hồng
Nguyệt tin lại biết cảm thông
Dương Hạnh thì lại việc công nhiệt tình
Trương Hạnh người cũng xinh xinh
Thúy Anh, Thủy toán hết mình đàn em
Ai ơi! hãy đến mà xem
Vườn hồng khoe sắc lại thêm hương nồng.


Bùi Thị Thúy Hoa (Ngữ văn)

Những mùa qua (NGẪM !)
 
"có người ngang qua tôi 
khi gió thu vừa thổi 
chợt thấy mình bối rối 
lặng lẽ hàng cúc đêm
mùa nối mùa bình yên 
sao lòng ai dậy sóng

những trưa hè xao động 
cả tuổi thơ đi qua 
kỉ niệm cũng nhạt nhoà 
và mùa xuân bước vội 
hoàng hôn giăng bóng tối 
lặng lẽ ngọn gió đêm 
chiếc lá rơi xuống thềm
giật mình tan giấc mộng

khổ đau và hi vọng
buốt giá ngọn gió đông 
những cơn bão trong lòng 
tan đi cùng gió thổi "

 
DƯƠNG THỊ HỒNG VÂN
Tổ: Toán - Tin
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Hình ảnh hoạt động

 

Giới Thiệu, tuyên truyền sách

Điều hành công việc

 
 

Liên kết website





"DÂN TA PHẢI BIẾT SỬ TA.."(HCM)
Lý Thường Kiệt:
Nam quốc sơn hà
Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Dịch:
Sông núi nước Nam, vua Nam ở
Rành rành định phận ở sách trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
Chúng bây sẽ bị đánh tơi bời.


Vua Quang Trung nói:
“Đánh cho để dài tóc
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó chích luân bất phản
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn
Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”.


BÁC HỒ nói:
" KHÔNG CÓ GÌ QUÍ HƠN ĐỘC LẬP, TỰ DO "

Anh LÝ TỰ TRỌNG nói:
"Tôi chưa đến tuổi thành niên thật, nhưng tôi đủ trí khôn để hiểu rằng con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng và không thể là con đường nào khác."
"ĐỌC MUÔN QUYỂN SÁCH, ĐI MUÔN DẶM ĐƯỜNG" (Hồ Chí Minh)


Anh hùng Lý Tự Trọng




 

Bài ca Anh hùng Lý Tự Trọng

NHỮNG MẪU CHUYỆN VỀ ĐẠO ĐỨC BÁC HỒ


TÌM HIỂU 45 NĂM THỰC HIỆN DI CHÚC BÁC HỒ

Liên kết









Đồng hồ

Ảnh Động



 

LIÊN KẾT

LIÊN KÊT

LIÊN KẾT


Thống kê truy cập

  • Đang truy cập: 46
  • Hôm nay: 510
  • Tháng hiện tại: 10698
  • Tổng lượt truy cập: 1574833
TUYỂN DỤNG
VIÊN CHỨC
NGÀNH GIÁO DỤC

Đọc báo Online

vé máy bay Báo Đất Việt Báo Dân Trí